Chương 23: Quy định ba lần hẹn hò

Alan có hơi bực mình nhìn cánh cửa đang chia cắt anh với người yêu. Từ hồi công tác về tới bây giờ đi làm đã 3 ngày, nhưng đừng nói tới hôn hít, ngay cả sờ sờ nắm tay chút xíu còn không có. Không biết là tên khốn nào đã thiết kế văn phòng này, tại sao lại làm tường bằng kính thủy tinh? Hại anh ngay cả muốn gọi Lý Duy vào phòng lén lút ‘tình chàng ý thiếp’ một chút cũng không được.

Alan cuối đầu nhìn bảng tài liệu báo cáo, cuối cùng cũng đã xong. Hai hôm trước cũng vì cái này mà anh phải kéo Lily và Denny ở lại. Lily là thư ký của anh, tăng ca theo là chuyện đương nhiên, nhưng Denny không hiểu tại sao đã giúp Alan đề cử rồi mà còn phải phụ việc nữa.

Trước sự phàn nàn của Denny, Alan ngoài cười nhưng trong không cười nói: “Vụ của công ty AB chiếm không ít thời gian của tôi, hay là cậu làm tiếp vụ đó luôn đi.”

Denny nghiến răng nghiến lợi: “Đừng lấy Ngụy Thiên ra hù tôi!” Nói lời oán hận xong, lại quay sang tiếp tụ phụ Alan làm việc. Là tên chết tiệt nào đề ra nhiều mục trong bản báo cáo như vậy? Nào là thành tích những năm qua, rồi dự định năm sau, cả quản lý đoàn đội, có hơn chục mục cần phải điền vào.

Alan thì thoải mái ngồi ký tên của mình, đem cái mớ đó quăng cho Lily scan. Thám tử Lily sớm đã thăm dò được 8 giờ sáng đến trưa lão Cát sẽ ngồi trên máy bay, trụ sở bên Mĩ vẫn chưa tan ca. Anh đem bản scan tài liệu gửi qua Mĩ, đồng thời cũng gửi cho quản lý cao cấp ở Bắc Kinh – lão Cát theo quy định. Lúc lão Cát đọc được đơn tự đề cử của anh, Shirley đã đại diện cho hội đồng quản trị trả lời chấp nhận đơn của Alan.

Một trận tranh đấu gay gắt sắp đến hồi bắt đầu, Alan thở phào, cảm giác mình đang rất cần sạc năng lượng. Anh gửi tin nhắn cho Lý Duy, bảo cậu đến phòng tài liệu tìm anh. Lý Duy mở cửa phòng tài liệu ra, phải đảo mắt nhìn xung quanh xem có ai không mới dám vào. Vừa bước vào đã bị ai đó kéo vào lòng. Alan xoay tay ôm chặt cậu, nắm lấy hai cái má bánh bao nhéo nhéo, thầm nói: “Hôm qua tan ca chưa nói một tiếng đã đi, hư quá!”

Lý Duy cười, vừa tránh né vừa giải thích: “Hôm qua em thấy anh với Denny và Lily…”

Lời còn chưa dứt miệng cậu vị chắn rồi. Hai người đang hôn nhau nồng nhiệt, đột nhiên ngoài cửa có tiếng nói vọng vào: “Lạ thật, sao phòng tài liệu lại bị khóa?” Luật sư bên ngoài còn vừa hỏi vừa gõ cửa.

Lý Duy bị dọa nên đẩy Alan ra, cảnh giác nghe động tĩnh bên ngoài cửa, chắc chắn vị luật sư kia đã đi rồi mới vùng ra khỏi tay Alan, sửa lạo áo sơ-mi, mặc kệ lời chèo kèo của Alan, mở cửa ra trốn mất. Về bàn làm việc rồi cậu cứ cúi đầu làm việc, sợ bị người khác thấy được khuôn mặt đang ửng hồng chẳng tự nhiên của cậu. Sau đó Alan lại kêu cậu đến phòng tài liệu lần nữa nhưng cậu không chịu đi. Tiếp Alan lại kéo cậu đi WC, cậu lại càng không chịu. Đúng là một người không hiểu phong tình, Alan buồn rầu nghĩ.

***

Sau khi lão Cát biết được trụ sở ở Mĩ đã đồng ý đơn đề cử của anh thì rất tức giận, nhưng trên mặt lại giấu giếm tỏ vẻ không sao cả, làm bộ nói Alan thật ưu tú mới được đồng ý, ông sẽ hoàn toàn ủng hộ Alan, nhưng sau lưng lại toan tính làm sao để kéo chân Alan.

Thứ bảy là sinh nhật Lâm Chính, mời bạn bè tụ họp lại MacLaren’s mở party, còn cố ý căn dặn Alan nhớ dẫn bạn trai nhỏ của anh theo. Đây là lần đầu tiên Lý Duy công khai xuất hiện cùng Alan trước mặt mọi người. Cả đám tò mò vây quanh bọn họ, trêu là trâu già khoái gặm cỏ non, dê vào miệng cọp… giỡn đến suýt nữa quên mất nhân vật chính của party. Lúc đầu Lý Duy ngại ngùng trốn sau Alan không dám mở miệng, sau đó biết mọi người chỉ quen miệng đùa như thế, thật ra lại rất thân thiện, thậm chí còn hơn nhiệt tình quá mức hỏi cậu sài chiêu gì để kiềm được Alan. Bị chuốc vài ly rượu xong, Lý Duy cũng thả lỏng, cười cười nói nói với mọi người, nghe cả bọn họ nói xấu Alan, nhất là Lâm Chính kể hết những chuyện xấu hổ của Alan ra, làm mọi người cười đến không nhịn nổi.

Alan đã quen bị kể xấu như thế nên cũng kệ họ, chỉ không cho mọi người bắt Lý Duy uống rượu. Anh biết tửu lượng của Lý Duy rất kém, lúc này nhất định đã say mèm rồi, nếu không thì chẳng có chuyện cậu cười cười chủ động tới ôm rồi nằm trong lòng anh. Bỗng Denny nói: “Tin mới, lão Cát cũng đề cử người. Đoán thử xem là ai?”

“Tổ xét xử – Peter Phan?” Thực lực người này cũng không chênh lệch với anh là bao nhiêu.

Denny lắc đầu: “Louis.”

“HOLY CRAP! Ông ta điên à, Louis có tư cách gì?”

“Lão Cát đại khái là muốn lấy anh ta đối phó cậu. Louis không đủ tư cách, ông ta cũng dễ nắm thóp anh ta.”

Alan cười khinh khỉnh: “Một Louis nho nhỏ mà muốn đấu với tôi, ảo tưởng.”

Tâm trạng phơi phới của Alan bị chút ảnh hưởng, sau khi tàn tiệc, anh lấy cớ buổi tối không an toàn nên dẫn Lý Duy về nhà mình, pha trà giải rượu cho Lý Duy, sau đó mới kể hết chuyện anh đệ đơn đề cử và ghét Louis ra sao cho Lý Duy nghe. Đương nhiên anh không đem chuyện muốn trừng trị Hứa Luân nói ra. Lý Duy im lặng nghe anh càu nhàu, thỉnh thoảng còn vỗ về trấn an anh.

Hai người ngồi trò chuyện với nhau đến 2-3 giờ sáng, cuối cùng Alan vẫn phải để Lý Duy về khách phòng ngủ. Anh nghĩ: không gấp, cần phải chờ.

Ngày hôm sau, cả hai bị tiếng gọi quái quỷ của Denny đánh thức. Denny ngẩn người nhìn hai người ngáp ngắn ngáp dài đi ra từ hai phòng ngủ khác nhau, sau đó không để ý đến sự có mặt Lý Duy, bùng nổ kể khổ. Tối qua Denny lại đến quán bar tìm bạn giường, lúc cả hai đi khách sạn thuê phòng thì bị Ngụy Thiên bắt gặp. Ngụy Thiên nổi cơn lưu manh nói anh ta là bạn trai của Denny, đuổi người kia đi. Nói đến đây, Denny nắm hai tay lại giơ lên không vẫy vẫy. Lý Duy chưa từng thấy Denny thế này bao giờ nên có hơi đơ người.

Alan vẫn bình thản, nhàn nhạt nói: “Rồi sao nữa? Cậu lại lên giường với Ngụy Thiên?”

Denny đỏ mặt: “Tôi bị anh ta ép lên giường!!!”

Alan xì cười, Denny cao to như thế, nếu không ỡm ờ cho qua thì ai có thể ép được.

Denny hiểu ý của anh, bất lực giải thích: “Tôi say…”

Alan cầm ly nước Lý Duy đưa tới, vui vẻ ngọt ngào nói “Cảm ơn”, uống một hớp, lại quay sang Denny: “Ngụy Thiên nói sao?”

“Tối qua chưa kịp nói gì tôi đã lăn ra ngủ, sáng sớm chưa đợi anh ta dậy tôi đã bỏ chạy rồi.”

Alan trợn mắt, đúng là hèn nhát, có dũng khí bị người ta đè lại không có gan để người ta theo đuổi. Cả ngày Denny lấy cớ thể xác và tinh thần bị tổn thương bám lấy đôi tình nhân kia, ở nhà Alan chơi game cho hả giận. Lý Duy cũng là người mê game, cậu và Denny rất nhanh hình thành cảm tình của hai tên game thủ. Alan tức giận đến nghiến răng, nhưng không thể nào không chăm sóc cho cái kẻ háu ăn kia. Buổi hẹn hò lần thứ hai của anh và Lý Duy coi như bị Denny phá. Anh âm thầm ghi nợ hai người này vào đầu.

***

Một tuần lại trôi qua. Tuần này sóng yên biển lặng, chuyện Alan và Louis được đề cử vẫn chưa công khai, ngoại trừ những người biết chuyện ra thì không ai biết hai người này đang phân cao thấp trong im lặng. Alan không đi công tác thì cũng tăng ca, cuối cùng tối thứ sau cũng có chút thời gian rãnh rỗi, lập tức dặn Lý Duy đợi anh tan ca rồi cùng nhau ăn cơm. Lý Duy đáng thương ngồi đợi đến tận 8giờ30, nhiều đồng nghiệp tăng ca tới lui thấy cậu còn ở lại công ty, tò mò hỏi: “David, cậu cũng tăng ca à?”

Lý Duy đỏ mặt trả lời qua loa. Đơi mãi cuối cùng Alan cũng ra tới, cậu đói đến mức phải ăn đỡ vài cái bánh quy lót dạ. Hai người vì muốn tránh tai mắt mọi người nên kẻ trước người sau hẹn gặp nhau ở bãi xe chứ không phải gọi lái xe đến cổng chính rước.

Alan dẫn cậu tới một nhà hàng Tây cao cấp ăn bít tết. Thay vì chậm rãi tận hưởng bữa ăn, Lý Duy đang cực đói nên không chút nhã nhặn ăn lấy ăn để. Alan cắt bít tết trong dĩa của mình thành những mảnh nhỏ rồi đẩy sang cho cậu để con ma đói kia khỏi phải loay hoay với dao nĩa. Trong mắt hai người chỉ có hình bóng lẫn nhau nên không quan tâm những người thanh cao nhã nhặn xung quanh đang nhìn họ với ánh mắt khinh miệt. Lễ nghĩa ăn uống là cái quái gì chứ, nhìn Lý Duy ăn sống ăn chết, trong lòng Alan rất thoải mái, khẩu vị cũng tốt theo.

Trong lúc ăn, điện thoại Alan vang lên rất nhiều lần. Alan bực dọc nhìn những cuộc gọi phá hội nghị này, sau đó dứt khoát tắt máy để cuối tuần được yên tĩnh. Lý Duy chọc ghẹo nói: “Nên để chế độ mở máy nha!”

Alan cười lớn: “Anh là ông chủ, anh có quyền.” Nói là nói thế, nhưng Alan có tác phong chuyên nghiệp nên thật ra không tắt máy, may mắn sau đó không ai gọi nữa.

Cơm nước xong, hai người cùng nhau đi dạo cho tiêu cơm. Alan muốn dẫn Lý Duy về nhà, nhưng Lý Duy nói thứ hai trường phải làm lễ chào tân sinh viên, cậu đã đồng ý phụ người ta. Alan đành phải để cậu đi, tỏ ý muốn đưa cậu về tận trường, lần này Lý Duy không từ chối nữa. Hai người ngồi trong xe nắm tay trò chuyện suốt đường đi.

Tối thứ sáu, Alan chán nản ngồi ở MacLaren’s, anh và mấy người bạn thân cùng nhau vừa ngồi nghe nhạc vừa nghiêm túc suy nghĩ một chuyện. Jessica dẫn theo bạn trai là Lâm Chính tới, Lâm Chính tò mò hỏi: “Alan, cuối tuần rồi không hẹn hò gì hay sao mà lại đi bar? Bị bạn trai đá nhanh vậy à?”

Alan bực mình trừng Lâm Chính: “Lý Duy bận chuyện khai giảng, không rảnh.” Ngoại trừ lúc làm việc anh gọi Lý Duy là David ra thì những khi riêng tư anh đều gọi thẳng tên cậu. Thừa dịp Jessica đi WC, Alan tranh thủ thời gian hỏi Lâm Chính vấn đề anh suy nghĩ nãy giờ: “A Chính, cậu nói thử xem, hẹn hò 3 lần là có thể tiến tới bước cuối cùng kia rồi phải không?”

Lâm Chính cố ý giả ngu: “Bước kia?”

Alan không vừa lòng nói: “Bớt nhảm đi!”

Lâm Chính cười ha ha. Đúng lúc đó, Denny cũng đến. Alan lại đem chuyện đó hỏi thêm một lần.

Denny khó hiểu chớp chớp mắt vài cái: “Cần gì 3 lần hẹn hò? Lần đầu là có thể lôi nhau lên giường rồi.”

Alan cắn răng, hỏi cái tên Denny không tiết tháo này cũng như không. Anh quay sang Lâm Chính, Lâm Chính mỉm cười nói: “Bình thường thì là vậy. Nhưng mà bạn trai nhỏ của cậu coi bộ không phải người thoải mái.”

Alan thầm nghĩ: còn không phải sao, nếu không thì anh đã chẳng phải xoắn xuýt chuyện này, đáng lẽ ngay tuần trước Lý Duy ở lại nhà anh đáng ra là đủ 3 lần rồi. Chẳng lẽ cái quy định ba lần hẹn hò này không đúng trong một vài trường hợp sao?

Lúc Jessica quay lại, Lâm Chính nhiều chuyện kể chuyện của Alan ra. Jessica nghiêm túc nói: “Sau 3 lần hẹn là có thể kiss rồi.”

Lâm Chính và Denny nhìn vẻ mặt kinh ngạc chẳng hề mừng rỡ của Alan. Jessica cũng hiểu Alan là muốn làm tới cùng, cười ha ha. Cười xong, Lâm Chính an ủi vài câu: “Nam nữ với nam nam không giống nhau trong cái quy định 3 lần hẹn hò đó đâu.”

Alan không thèm để ý đến bọn bạn bè xấu xa kia, bắt đầu tính toán xem làm cách nào để dắt con thỏ kia lên giường.