Chương 23 – Ra tay trước thì mạnh (2)

Tô Tiểu Mộc bị sự vô liêm sỉ của con cáo họ Hạ thuyết phục, trong lòng nở rộ những bông hoa nhỏ thuần khiết, vừa vui sướng vừa hồi hộp. Bà mối chớp chớp hai hàng mi dài, nhìn Hạ Hà Tịch từ từ đi tới chỗ mình. Tới khi bóng của một ai đó phủ lên mình, cô mới không kiềm chế được mà ngẩng đầu lên.

Khóe mắt của con cáo họ Hạ mang theo ý cười, hỏi: “Thế nào, đã nghĩ kỹ chưa?”

Bà mối không đáp, trái tim nhỏ đập thình thịch, thình thịch, suýt nữa là nhảy ra ngoài. Người đàn ông như thế này, giọng điệu, nét mặt như thế này, Tô Tiểu Mộc, mày dám nói mày không rung động chút xíu nào sao? Tim không đập nhanh chút xíu nào à? Anh chín chắn, chững chạc, không lỗ mãng, không nóng nảy, quan trọng nhất là anh thích mày, bằng lòng vươn tay nắm lấy tay mày, thế nhưng… sao lại là mình? Người đàn ông như thế này tại sao vòng qua vòng lại, chọn tới chọn lui tới tận hai mươi tám tuổi, lại chọn phải mình?

Nghi vấn cuối cùng như một nhát búa đập mạnh vào bà mối, khiến cô bừng tỉnh.

“Em…” Tô Tiểu Mộc vừa mở miệng muốn nói gì đó, Hạ Hà Tịch đã nheo mắt ngắt lời cô, giọng nói trầm thấp mà mê hoặc: “Em nghĩ cho kỹ rồi hãy nói, sai rồi sẽ không có cơ hội làm lại đâu.”

Bà mối khựng lại một chút, nhìn đôi mắt đen láy của Hạ Hà Tịch, bỗng thấy trời đất đảo lộn. Bẫy! Đây tuyệt đối là một cái bẫy! Động tác, giọng điệu này chính là là ám chỉ mình nói ra đáp án, thế nhưng ai mà biết cái gọi là “đáp án” của Hạ Hà Tịch có phải lại là một lần vạn kiếp bất phục nữa không chứ?

Nghĩ tới đây, Tô Tiểu Mộc vô thức lùi lại một chút, đáng tiếc Hạ Hà Tịch đã nhanh hơn một bước, ôm lấy hai má cô, khiến khoảng cách giữa hai bên càng lúc càng gần gũi. Hạ Hà Tịch ra sức vừa đủ, không để bà mối giãy ra được, cũng không tới nỗi làm cô đau. Trong gang tấc, bà mối cảm nhận được bàn tay ấm áp tỏa nhiệt ở hai bên má mình, chỉ thấy trái tim tăng tốc, mặt cũng từ từ nóng lên, nhưng cô không cử động, cứ để mặc Hạ Hà Tịch muốn làm gì thì làm.

Hạ Hà Tịch nhỏ giọng nói: “Tô Tiểu Mộc, em đặt tay lên lương tâm mình mà nghĩ thử đi, em dám nói em không có chút cảm giác nào với anh sao? Nếu thực sự không có cảm giác, tại sao anh và Châu tài nữ lên núi em phải làm mình làm mẩy? Tại sao không thích anh và Lộ Lộ quen nhau? Tại sao khi biết anh bị bệnh lại chạy tới chăm sóc anh?”

Tại sao? Tại sao?

Trong chốc lát, bà mối bị hỏi tới nghẹn họng, không nhịn được mà xẵng giọng: “Tại sao cái gì mà tại sao? Anh cho rằng anh là mười vạn câu hỏi tại sao chắc?” Nói rồi, bà mối bực mình muốn đẩy bàn tay đang ở trên mặt mình ra. Nhưng vừa động đậy, con cáo họ Hạ đã nhào tới, hôn lên môi cô, giày vò cắn mút.

Nếu nụ hôn lần trước của hai người còn có chút ngượng ngập thì lần này, Hạ Hà Tịch làm thật. Anh hôn cô điên cuồng mà ngang ngược, rút hết sự ngọt ngào nơi đầu lưỡi cô. Trước đó hai người đã uống chút vang đỏ ở nhà hàng, giờ làm một trận ầm ĩ như thế, hơi men đã xông thẳng lên đầu khiến những nhân tố bất an rục rịch chuyển động.

Bà mối cũng bị sự nhiệt tình của Hạ Hà Tịch dọa tới mức chân tay luống cuống. Hạ Hà Tịch trong ấn tượng của cô trước kia dù có thâm hiểm, giả dối thế nào đi nữa nhưng chung quy, anh vẫn là kẻ hòa nhã, lịch sự, lễ độ… Nhưng bàn tay đang chu du người cô lúc này khiến bà mối nhận thức rõ ràng, đây là một người đàn ông, một người đàn ông có tính công kích, có dục vọng.