Chương 23: Sóng ngầm ở sân đánh lúa

Ánh mặt trời dần dần trở nên nắng gắt, lúa đã mở để trong sân hết rồi, hạt lúa dưới nắng tỏa ra một mùi hương khiến lòng người an tâm. Mai Tử nhìn đằng xa, không khỏi bắt đầu lo lắng, sao mẹ còn chưa tới.

Cối xay trong thôn không nhiều lắm, chỉ có ba cái mà thôi. Nàng nhìn xung quanh, đã có hai nhà kéo cối xay đến rồi, còn một cái nữa chắc là ở sân lúa phía Tây?

Lúc này, Chu Đào cùng A Thu hướng bên này đi tới. Chu Đào mặc một bộ quần áo mới làm bằng vải bông, trên đầu quấn một cái khăn màu sáng. Nàng đứng ở sân đầy lúa mạch vàng óng này nhìn rất nổi bật. A Thu ỉu xìu, thấy Mai Tử cùng Tiêu Kinh Sơn ở đây, cúi đầu đi tới nói: “Tỷ, đệ và mẹ ở sân đánh lúa phía Tây đợi đã lâu, nhưng cối xay rất nhiều người dùng, mượn không được.”

Mai Tử nghe vậy nóng nảy: “Sao lại như vậy, lúa của chúng ta cũng không nhiều, mượn dùng một chút cũng không có mất quá nhiều thời gian a.”

Chu Đào nhìn Tiêu Kinh Sơn bên cạnh, không vui vẻ nói: “Nhà ai cũng có lúa cần xay, bây giờ nhiều người cần dùng! Với lại, nhà chúng ta không có gia súc để kéo, toàn phải dựa vào sức người, tốn rất nhiều thời gian. Người khác thấy vậy càng không muốn chờ chúng ta!”

Mai Tử biết mình nhất thời nóng lòng, Chu Đào nói vậy rất có lý nên cũng không thấy để ý giọng điệu khó chịu của nàng, ngẩng đầu nhìn mặt trời một chút, lo âu nói: “Mấy ngày nay thời tiết rất tốt, hôm nay xay rồi phơi nắng hai ngày nữa là xong rồi. Nếu là cứ kéo dài như vậy phải làm sao đây?!”

Tiêu Kinh Sơn nhìn hai cái cối xay không xa đằng kia, đề nghị nói: “Hay là đến kia xem một chút có thể mượn dùng hay không.”

Chu Đào cắn cắn môi, nhẹ giọng nói: “Vậy cũng không được, nhà ta cùng nhà họ Vương cũng có chút quen biết nhưng hai nhà đi lại không nhiều lắm. Người ta chắc chắn không cho mượn.”

Tiêu Kinh Sơn liếc nhìn Chu Đào, nhàn nhạt nói: “Đều là người trong thôn cả, nếu đã mở miệng hỏi mượn thì người khác cũng chưa chắc đã từ chối. Ta đi xem một chút.” Đang nói liền đi đến một nhà đang dùng cối xay đi tới.

Đi tới mới phát hiện, cối xay đúng là rất nhiều người dùng, bây giờ cũng có nhà đang dùng nên tạm thời chưa thể hỏi mượn. Đứng bên cạnh chờ dùng cối xay có hai nhà. Lại khéo vô cùng, hai nhà này cũng tính là có quen biết, một là nhà Trần Hồng Vũ cũng chính là nhà chồng của A Kim, một nhà khác là nhà Phúc ca.

Lúc này Trần Hồng Vũ đang đứng đợi, thấy Tiêu Kinh Sơn lại đây, biết nương tử A Kim của mình cùng Mai Tử quan hệ không tệ. Cũng nghe A Kim nhắc tới chuyện của Tiêu Kinh Sơn, biết Tiêu Kinh Sơn có chút bản lãnh. Thế là khóe miệng nhìn hắn cười, lớn tiếng kêu. Tiêu Kinh Sơn vội vã chào hỏi.

Nhà Phúc ca có nhiều đất, hôm nay kéo lúa lục lục tục tục đến sân này, muốn xay lúa một chút, liền lại đây đứng chờ. Ai dè vừa đúng lúc nhìn thấy Tiêu Kinh Sơn, trên khuôn mặt có chút không được tự nhiên, nhưng thấy Trần Hồng Vũ cùng Tiêu Kinh Sơn chào hỏi, hắn không nóng không lạnh chào một tiếng.

Tiêu Kinh Sơn nhìn con bò vàng già thong dong kéo cối xay, lúa phía dưới cũng đã gần dẹt, hạt gạo cũng được tách ra gần hết, biết là nhanh chóng liền xong. Hắn hỏi những nhà nào đang chờ dùng cối xay này.

Trần Hồng Vũ vội vã đáp: “Không có nhà khác, chỉ có nhà ta cùng nhà Phúc ca, Phúc ca đến từ sớm, hắn dùng trước rồi đến lượt ta.”

Tiêu Kinh Sơn nắm được tình hình lại hỏi nhà Trần Hồng Vũ năm nay thu hoạch lúa có tốt không. Trần Hồng Vũ cũng là người thông minh, nhìn ra hắn đến đây làm gì, cũng có chút thân thiết, cười nói: “Lúa nhà ta một đống ở bên kia cũng phải dùng đến cối xay này a. Nhưng mà lúa nhà ta nhiều, nếu sử dụng thì cũng phải một lúc lâu. Nếu huynh cần dùng gấp thì cũng đứng đây đợi luôn đi. Chủ nhân của cối xay này, ta với hắn rất thân thiết, để ta nói giúp huynh một tiếng là được.”

Tiêu Kinh Sơn nghe vậy, vội vàng chắp tay nói: “Như thế liền cảm ta, thật ra lúa nhà ta cũng không nhiều, chỉ là đã mở ra hết rồi. Nhà mẹ ta lo lắng không yên, bất đắc dĩ chỉ có thể nhờ cậy Trần huynh đệ một cái ân tình rồi, ngày sau nhất định mời Trần huynh đệ cùng chủ nhà cối xay cùng nhau uống rượu một chén rượu.”

Trần Hồng Vũ với Tiêu Kinh Sơn trước kia không có quen biết. Sau này bởi vì A Kim nương tử hắn, hắn bắt đầu cảm thấy Tiêu Kinh Sơn rất có khí phách. Cho dù nghe nói hắn trước kia làm cướp đường chẳng qua đó cũng chỉ là tin đồn. Với lại người ta luôn luôn tiến lui có độ chưa từng làm chuyện gì tổn hại đến người dân trong thôn, thế là liền có lòng muốn kết giao. Hôm nay nghe Tiêu Kinh Sơn nói như thế, vội vàng học Tiêu Kinh Sơn chắp tay nói: “Tiêu đại ca nói quá lời rồi, chúng ta đều là người trong thôn cả. Nếu có cơ hội được cùng Tiêu đại ca uống vài ly là vinh hạnh của tiểu đệ.”

Hai người vỗ vai nhau làm quen một hồi, Trần Hồng Vũ cảm thấy mình và Tiêu Kinh Sơn giống như đã quen biết từ lâu, liền nhìn hắn ra hiệu rồi lại nhìn về phía Phúc ca bên cạnh. Phúc ca đứng một bên một chữ cũng không nói, cúi đầu không biết đang nghĩ cái gì.

Tiêu Kinh Sơn cười, đang muốn tiến lên. Ai dè Trần Hồng Vũ lại có lòng muốn giúp, cười lớn tiếng nói: “Phúc ca, huynh xem Tiêu đại ca muốn mượn dùng cối xay này một chút, nhà huynh dù sao cũng không gấp, không bằng cùng ta bàn bạc một chút được không?”

Phúc ca không ngờ hai người chợt nhắc tới mình, chợt cuống quít ngẩng đầu, liếc nhìn Tiêu Kinh Sơn. Khuôn mặt tuấn tú có chút ngượng ngùng: “Trong nhà đều đang đợi dùng, ta không làm chủ được.”

Tiêu Kinh Sơn thấy vậy cũng không muốn ép người quá đáng, chào hỏi nói: “Phúc huynh đệ nếu trong nhà chờ dùng, Tiêu mỗ cũng không tiện miễn cưỡng, liền chờ nhà Phúc huynh đệ dùng xong rồi lại dùng.”

Phúc ca thấy thế thì cũng chỉ có thể gật gật đầu, nhưng trên mặt vẫn không mấy tự nhiên. Trần Hồng Vũ ở bên cạnh cười, lại hướng Tiêu Kinh Sơn hỏi han chuyện săn bắn. Hai người nói chuyện rất hào hứng.

Một lát sau nhà đang dùng cũng đã xay xong lúa, liền tháo cối xay xuống, nhìn mọi người một chút: “Rốt cuộc là nhà Phúc ca muốn dùng hay nhà Tiêu đại ca dùng?”

Tiêu Kinh Sơn chào hỏi người nọ, cười nói: “Phúc ca đến trước, nên để hắn dùng trước mới phải.”

Phúc ca cuống quít gật đầu, nhưng từ khi Tiêu Kinh Sơn lại đây hắn liền ngẩn người, thế nên quên mất việc dắt bò lại đây. Vì sao không dắt bò lại đây chờ từ sớm ư? bởi vì nhà hắn có nhiều ruộng nên thu hoạch cũng nhiều, bò phải giữ lại để kéo lúa đến đây. Bây giờ Tiêu Kinh Sơn cùng Trần Hồng Vũ đều ở bên cạnh nhìn, hắn không tiện nói để cối xay lại chờ hắn đi dắt bò, chỉ có thể gồng mình kéo cối xay đi.

Cối xay dù sao cũng được làm từ một khối đá lớn, được khoét tròn nhưng một nam nhân bình thường khí lực lớn cũng có thể kéo đi. Vì vậy Phúc ca cũng không suy nghĩ nhiều, tiến lên đưa tay ra kéo. Ai dè lúc bình thường hắn thấy người khác làm dễ dàng, còn mình thường ngày dùng bò kéo đã quen, lúc này kéo mới phát hiện không đủ sức. Kéo vài lần cối xay vẫn không di chuyển chút vào, sửng sốt lùi về sau vài bước.

Mấy đại nam nhân đứng bên cạnh nhìn thấy hết, hắn nóng mặt, nhưng cũng không thể bỏ cuộc giữa chừng, chỉ có thể tiếp tục cứng rắn liều mạng gồng lên. Lần này cối xay cuối cùng cũng cho hắn chút mặt mũi, lăn về phía trước một chút. Hắn trong lòng vui mừng, dùng hết sức bình sinh đẩy tiếp. Đang kéo, chợt thấy trên tay nhẹ hẫng, cối xay trong tay lăn về phía trước.

Phúc ca kinh ngạc, vội vàng quay đầu nhìn, thì ra là Tiêu Kinh Sơn đưa tay giúp hắn đẩy một cái. Phúc ca nhất thời ngượng ngùng, đỏ mặt nói: “Tiêu đại ca, cảm ơn.”

Tiêu Kinh Sơn nhìn hắn gật đầu, nhẹ nhàng nói: “Khách khí, cối xay này xác thực có chút nặng, ta giúp ngươi đẩy qua.”

Phúc ca muốn cự tuyệt, không muốn nhận ân tình của hắn, nhưng tình thế này hắn cũng không có cách nào, chỉ có thể nói cảm ơn, trong miệng tìm cho mình bậc thang đi xuống: “Xác thực có chút nặng.”

Trần Hồng Vũ đứng bên cạnh thấy vậy, cũng theo giúp, ba người một kéo hai đẩy, rất nhanh liền đến chỗ để lúa nhà Phúc ca.

Nhà Phúc ca lúa nhiều, bây giờ đã mở ra để chuẩn bị xay hết rồi. Nương tử của Phúc ca trong tay cầm bừa cào đang đứng đợi, thấy Phúc ca trở về liền mở miệng oán trách: “Sao lại đi lâu như vậy, đợi cả ngày cũng không thấy đâu!” Sau đó nàng liền thấy Tiêu Kinh Sơn cùng Trần Hồng Vũ đi phía sau, mặt lộ vẻ kinh ngạc, nhưng cũng vội vã cười chào hỏi.

Tiêu Kinh Sơn thấy lúa bọn họ chuẩn bị xay cũng không nhiều lắm, liền đứng đợi ở bên cạnh, thỉnh thoảng cũng giúp một chút. Trần Hồng Vũ thấy nhà Phúc ca rất nhanh sẽ xay xong liền hỏi Tiêu Kinh Sơn có muốn mượn con lừa nhà hắn để kéo cối xay không. Tiêu Kinh Sơn biết mấy ngày nay thu hoạch gia súc cũng quý như vàng, liền nói cảm ơn rồi cự tuyệt.

Lại đợi một lúc sau, cuối cùng nhà Phúc ca cũng xay xong lúa. Phúc ca cùng nương tử của hắn vội dọn dẹp, Tiêu Kinh Sơn liền kéo cối xay trở về. Phúc ca đi tới muốn giúp đẩy qua, bị Tiêu Kinh Sơn từ chối. Phúc ca thấy người ta kéo rất nhẹ nhàng không phí chút lực nào, cũng chỉ có thể thu tay về. Nương tử hắn bên cạnh nhìn thấy tất cả, dáng vẻ không được vui, liếc Phúc ca vài cái.

Tiêu Kinh Sơn trở lại chỗ của nhà Mai Tử. Mai Tử cùng Chu Đào, A Thu đang chán nản nhặt mấy cọng cỏ ra. Mai Tử nương cột chặt khăn trên đầu, ngồi một bên đống lúa nhà mình mắng người. Nói toàn bộ người trong thôn này ức hiếp nhà bọn họ cô nhi quả phụ, tất cả đều coi thường người khác.

Mai Tử nghe tiếng, vừa nhấc đầu liền thấy Tiêu Kinh Sơn kéo cối xay lại đây, vui mừng quá sức, vội vã kêu lên: “Có cối xay rồi.”

Mai Tử nương vừa thấy cối xay cũng mừng muốn chết, không hỏi mượn ở đâu, vội vã ra lệnh cho Mai Tử Chu Đào A Thu đem lúa mở ra hết, nhanh chóng bỏ vào xay.

Năm trước kéo cối xay lúa chuyện này dĩ nhiên là ba mẹ con cùng làm, A Thu còn nhỏ cũng ở phía sau cố sức đẩy. Không có cách nào, nhà nàng không có gia súc chỉ có thể dựa vào sức mình thôi. Nhưng hôm nay có Tiêu Kinh Sơn cường tráng, tất cả đều tốt đầy đủ.

Tiêu Kinh Sơn khí lực đủ lớn, cho dù có kéo cối xay đá nặng trịch cũng trông giống như không phí bao nhiêu hơi sức. Cứ thế Diêm lão ở một bên trông thấy, lớn tiếng trêu ghẹo nói: “Tiêu đại ca thật không giống với người bình thường. Chúng ta nếu tự mình kéo cối xay lúa, thế nào cũng phải cần hai nam nhân a!”

Việc này người ngoài nhìn vào rất kính nể, nhưng Mai Tử lại rất đau lòng. Giữa trời nóng bức, nàng thấy cả người hắn mồ hôi ướt đẫm quần áo, vội vã cầm bầu nước đưa cho hắn uống.

Tiêu Kinh Sơn cũng đã khát, nhận lấy uống, cười nói: “Lâu rồi không dùng nhiều khí lực như vậy, hôm nay xem như là giản gân cốt.”

Mai Tử biết hắn đang an ủi mình sợ mình đau lòng, lập tức đôi mắt cũng hồng.

Mai Tử nương cũng rất quan tâm, ở bên nói: “Kinh Sơn, lần này làm khổ con rồi, buổi tối mẹ sẽ làm một bữa cơm thật ngon cho con ăn.”

Lúc xay được hơn một nữa,Trần Hồng Vũ lại đây, trong tay dắt theo con lừa nhà hắn, nói đến giúp. Mai Tử nương vội vã cảm ơn, thế là con lừa thay cho Tiêu Kinh Sơn một người đầy mồ hôi kéo cối xay. Một lúc sau cuối cùng lúa cũng xay xong. Trần Hồng Vũ giữa ngàn ân vạn tạ cùng con lừa nhà hắn kéo lấy cối xay rời khỏi.

Mai Tử vội vã cầm khăn lau mồ hôi trên mặt trên cổ cho Tiêu Kinh Sơn. Tiêu Kinh Sơn đang uống nước ầm ầm, mặc cho nàng lau giúp mình. Chu Đào đang quét dọn lúa ở bên cạnh, ngẩng đầu thấy vậy, bất mãn nói: “Tỷ, các ngươi có thân thiết cũng chọn chỗ ít người mà thân. Tỷ phu cũng không phải là không có tay, làm gì phải lau dùm như vậy!”

Mai Tử nương nghe lời này, thuận tay cầm lên cây chổi, quay lại, hung hăng nói: “Ngươi thật lắm miệng. Lau mồ hôi thì sao? chị ngươi thân thiết thì thế nào, cần ngươi dạy bảo sao. Mà nếu cần, cũng còn có lão mẹ ngươi ở đây!”

Chu Đào cong cong môi, cúi đầu tiếp tục quét. Mai Tử nương lại nhìn Mai Tử nói lớn: “Trong cái bọc vải ở bên cạnh đống lúa có trứng gà luộc cùng dưa bở. Con lấy ra cho Kinh Sơn ăn.”

A Thu nghe thấy ngẩng đầu, mắt lộ ra khát vọng. Nó cũng muốn ăn trứng gà a, nhưng mà nó biết tỷ phu làm nhiều mẹ mới cho tỷ phu ăn, cho nên cũng không dám nói.

Mai Tử vì đau lòng Tiêu Kinh Sơn, lập tức cũng không khách khí, vội vã mở bọc vải lấy trứng gà cùng dưa bở đến cho Tiêu Kinh Sơn. Tiêu Kinh Sơn vội vàng nói không cần, cương quyết không ăn, uống vài miếng nước liền làm việc tiếp.

Mai Tử nói không sai. Không mệt, nhưng rất bẩn. Trong sân một đống gạo cùng rơm rạ và vỏ trấu trộn lẫn với nhau. Trước tiên phải cẩn thận đem rơm rạ lấy ra hết, còn lại gạo và vỏ trấu trộn lẫn với nhau. Cầm lấy cái mẹt gấm tung lên tung xuống, mỗi lần làm vậy, gạo cùng vỏ trấu liền được tách riêng ra. Làm như thế bốn năm lần, vỏ trấu được tách hết ra, có thể dùng được rồi.

(Cái đoạn này bạn nào ở quê thì rành hơn ^^!)

Mai Tử nương thấy mọi việc gần xong, nhìn trời hơi tối, nói: “Các con ở lại đem gạo bỏ vào trong bao. Ta về trước làm cơm, tối nay cho các con ăn ngon lại sức.”

Buổi tối ăn cơm ở nhà Mai Tử nương. Mai Tử nương làm một món xào, còn chuẩn bị thêm trứng gà cùng dưa bở. Cả nhà ngồi vòng tròn ăn cơm, món dưa bở rất đắt khách. Cuối cùng cảm thấy lại sức hơn rất nhiều. Ăn xong, Mai Tử nương thấy không còn sớm, liền để hai vợ chồng Mai Tử về nghỉ ngơi.

Trở về tắm qua rồi, Mai Tử lên giường, thấy Tiêu Kinh Sơn nằm ở trên giường, để tay sau đầu gối lấy, cười như không cười nhìn mình.

Mặc dù Mai Tử gả cho hắn đã lâu nhưng vẫn dễ dàng đỏ mặt. Lập tức đỏ mặt nhỏ giọng hỏi: “Nhìn cái gì vậy?”

Tiêu Kinh Sơn đùa giỡn nói: “Hôm nay ở sân đánh lúa, là ai nói với ta đánh lúa một chút cũng không mệt.”

Mai Tử nhớ lại hôm nay hắn vất vả như thế nào, cúi đầu áy náy nói: “Hôm nay xác thực làm chàng vất vả rồi.”

Tiêu Kinh Sơn thấy dáng vẻ nàng áy náy, cảm thấy buồn cười, đưa tay đem nàng kéo đến làm cho Mai Tử không kịp phòng bị la lên.

Hắn thấp giọng thở gấp, ở bên tai Mai Tử vẫn còn chưa kịp hoàn hồn nói: “Đúng là rất vất vả, nàng bồi thường ta như thế nào đây?”