Chương 23 – Thứ ba, ngày 19 tháng 7: Nắng

Hôm nay vừa đi làm, tôi liền bị sắc mặt gió thảm mưa sầu của Vương Tiểu Tiện làm cho khiếp sợ, hỏi kĩ một chút, hóa ra con trai chủ nhà của anh ta đột nhiên muốn kết hôn, căn phòng vốn dĩ cho anh ta thuê dài hạn phải lấy lại làm phòng cưới, cho nên từ hôm nay trở đi, anh ta phải bắt đầu tìm phòng khắp nơi.

Vương Tiểu Tiện xem trang cho thuê nhà trên mạng hồi lâu, sau đó nản lòng thối chí từ nội tâm, “Ôi, cô nói xem tôi thuê căn hộ hai phòng ngủ ở Đại Hưng có được không? Hay là thuê chung sân thượng với bốn thằng ở Quốc Mậu nhi?”.

“Tôi cảm thấy đều không đáng tin. Không bằng anh ôm lấy chân sếp Vương khóc lóc nửa tiếng, sau đó kêu ông ấy phân phòng uống nước của chúng ta cho anh ở”.

Vương Tiểu Tiện ngẩng đầu than vãn, “Cô nói tình trạng này là thế nào chứ? Phòng đắt đến nỗi chẳng biết làm gì”.

“Vì vậy mới nói xã hội đã phát triển đến mức này rồi, một mình anh ôm không hai quả thận, không cảm thấy quá xa xỉ à?”. Tôi cười hì hì tiếp tục đả kích Vương Tiểu Tiện.

Vương Tiểu Tiện trừng mắt với tôi một cái, quay người đi, không thèm thảo luận với tôi nữa.

Sắp tới giờ tan làm, Ngụy Y Nhiên gửi tin nhắn cho tôi, “Tôi đợi cô ở dưới tòa nhà công ty cô”. Tôi nhìn tin nhắn mà hoảng hốt, nếu không nhìn số điện thoại, khẩu khí này giống “anh ta” như đúc.

Giờ tan làm vừa đến, tôi liền bật dậy đứng lên đi về phía thang máy, chẳng phải vì cấp thiết muốn gặp Ngụy Y Nhiên, mà do tôi không muốn bị Vương Tiểu Tiện phát hiện ra Ngụy Y Nhiên đợi tôi ở dưới lầu. Nhưng dù tôi vội vã thế, phía đằng sau, Vương Tiểu Tiện vẫn nhìn thấy Ngụy Y Nhiên ngồi trong xe tươi cười vẫy tay với tôi.

Vương Tiểu Tiện nhìn tôi, lại nhìn Ngụy Y Nhiên, vẻ mặt ngỡ ngàng, trong lòng tôi dâng lên cảm giác bị người ta bắt gặp tôi và tình nhân bé nhỏ thông dâm trên giường. Vừa định giải thích gì đó, Vương Tiểu Tiện mang theo vẻ ngỡ ngàng quay lưng rời đi, bóng lưng toát ra vẻ không liên quan tới mình.

Ngụy Y Nhiên ngồi trong xe gọi tôi, “Lên xe chứ?”. Tôi gật đầu, mở cửa ghế sau, ngồi lên.

Trong xe có mùi nước hoa dễ chịu, điều hòa cũng mở, còn phảng phất âm nhạc vui tươi, nhẹ nhàng, so với cái nóng oi bức mùa hè bên ngoài, bên trong thật sự là tiên cảnh chốn nhân gian, nhưng tôi vẫn không nhịn được mà lắc trái lắc phải điều chỉnh lại tư thế ngồi, dáng điệu nhấp nhổm, chờ trốn chạy.

Ngụy Y Nhiên quay người nói, “Cô xem, cô vừa lên xe đã có thể thấy được cung cách của cô khác với Lí Khả”.

Tôi rất tò mò, “Ôi, từ tiểu tiết mà nhìn ra cơ đấy, anh nói cho tôi nghe xem nào”.

“Lí Khả khá hiểu chuyện”. Ngụy Y Nhiên chỉ chỉ vị trí ghế phụ bên cạnh anh ta, “Tôi và Lí Khả lần đầu tiên hẹn hò, cô ấy vừa lên xe liền tự ngồi vào đó. Cứ như vậy, tôi không cần vừa lái xe vừa vất vả quay người trao đổi bằng ánh mắt với cô ấy, hơn nữa cũng đồng nghĩa với việc cô ấy truyền cho tôi một tín hiệu, trên đường có thể có vài khả năng và không gian phát triển, ví dụ va chạm thể xác vô tình, chạm nhau bằng ánh mắt ngẫu nhiên, điều này nâng cao hứng thú lái xe của tôi. Nếu đều giống như cô, vừa lên xe liền cắm đầu ngồi phía sau, tương đương với việc khiến người ta có cảm giác cô chủ động kéo dài khoảng cách giữa hai người chúng ta”.

Tôi nghe phân tích của Ngụy Y Nhiên xong, gật đầu, “Có lí, song tôi vẫn không nén được mà phải đả kích anh. Tôi ngồi sau chỉ có một nguyên nhân, từ nhỏ cha tôi đã dặn, nếu gặp tai nạn, người ngồi vị trí ghế phụ thông thường đều chắc chắn sẽ chết. Bởi khi chiếc xe đối diện đâm trực diện, lái xe đều sẽ rẽ phải theo tiềm thức, cho nên hứng nạn đều là người ngồi ở vị trí ghế phụ. Trao nhau ánh mắt rất tốt, va chạm cơ thể cũng rất hay, nhưng anh phân tâm như vậy trên đường, sự tốt đẹp này thực sự rất nguy hiểm. Anh nhìn thấy cái biểu ngữ bên đường đi, ‘Mất mạng vì khoái cảm!’. Đó là đang nhắc nhở anh, đồng chí Ngụy Y Nhiên ạ”.