Chương 23 – Trở mặt

Anh nói như vậy, tuy rằng ngữ nghĩa thực ra chỉ là đùa giỡn, tự nhiên tùy ý, một chút cũng không khiến người ta khó chịu hay xấu hổ, chỉ có cảm giác như một cậu bé thích món đồ chơi nhưng lại bị người khác cướp mất, lầu bầu một tiếng mà thôi.

Hứa Kha nở nụ cười trêu đùa lại anh: “Cậu đi nghỉ ngơi đi. Bên cạnh bệnh viện có một phòng tiếp khách đấy.”

“Không cần đâu, tôi ở đây được rồi, cậu đi nghỉ ngơi đi.”

“Tôi ở đây, chăm sóc mẹ tôi thuận tiện hơn.” Hứa Kha cảm thấy để một người lạ ở lại chăm sóc mẹ mình vô cùng kì quặc. Sự xuất hiện bất ngờ của anh, cô vẫn chưa thể nói rõ là không thích hợp ở đâu, nhưng vì tình trạng hiện giờ của mẹ cô cho nên cô chẳng thể cứng ngắc mà hỏi bà lí do, vì thế một chút nghi hoặc trước mắt chỉ có thể giấu vào trong lòng.

Đêm nay, Hứa Kha ở trong phòng bệnh chăm sóc Thiệu Nhất Bình, giấc ngủ không hề yên ổn.

Trưa hôm sau, Lâm Ca vội vàng chạy tới đây. Qua một ngày đêm dùng thuốc, huyết áp và nhịp tim của Thiệu Nhất Bình đã ổn định hơn nhiều, tình trạng cũng đã khả quan hơn. Nhìn thấy Lâm Ca tới đây, tinh thần bà cũng sảng khoái hơn trò chuyện vài câu với anh.

Ánh nắng giữa trưa chiếu lên trên chiếc giường trong phòng bệnh rất dễ khiến người ta biếng nhác, Thiệu Nhất Bình bị ánh nắng ban trưa chiếu vào nên có vẻ hơi mệt mỏi uể oải, Hứa Kha lập tức chỉnh chăn lại thật tốt để bà nghỉ ngơi, cùng Lâm Ca đi ra ngoài hành lang.

Lâm Ca thấp giọng hỏi: “Dì khi nào mới tới tỉnh Y?”

“Bác sĩ bảo ngày mai.”

Lâm Ca đưa một tấm thẻ cho Hứa Kha.”Nếu không đủ anh sẽ đi mượn thêm.”

Hứa Kha cầm lấy tấm thẻ, trong lòng vô cùng ấm áp, nhưng cô lại đem tấm thẻ đặt vào tay anh.

“Em tìm Tiểu Tiểu vay cô ấy 10 vạn rồi, sau này sẽ bán nhà đi trả lại cho cô ấy.”

Sắc mặt Lâm Ca có chút không được tự nhiên. Anh lại đem tấm thẻ đặt vào lòng bàn tay Hứa Kha, thấp giọng nói: “Em cứ cầm đi, có nhiều tiền vẫn tốt hơn mà.”

“Không cần. Bác sĩ nói không quá 10 vạn đâu.”

Lâm Ca im lặng không nói gì, nhìn xuống cây ngô đồng dưới sân, dường như có tâm sự.

Lúc này, Doãn Vãn Thừa đã ăn cơm trưa ở bên ngoiaf xong, quay lại đây, nhìn thấy Lâm Ca và Hứa Kha ngồi cùng một chỗ, sửng sốt một chút rồi nở nụ cười đon đả.

Hứa Kha đứng dậy giới thiệu: “Đây là bạn trai tôi Lâm Ca, đây là, Doãn Vãn Thừa.”

Cô cũng chẳng biết phải giới thiệu thân phận anh như thế nào, đành chỉ nói tên ra.

Lâm Ca đứng dậy mỉm cười bắt tay Doãn Vãn Thừa, trong lòng lại thấy kì lạ. Chưa từng nghe Hứa Kha đề cập đến một cái tên như vậy bao giờ. Anh ta sao lại xuất hiện ở trước giường bệnh của Thiệu Nhất Bình?

Doãn Vãn Thừa thoải mái ngồi xuống bên cạnh Hứa Kha, mở miệng hỏi: “Tiểu Kha, di động của cậu hết pin à ? Vừa rồi Thẩm Mộ gọi điện thoại cho cậu không được.”

Hứa Kha cúi đầu lấy điện thoại di động ra, quả nhiên hết pin rồi.

“Anh ấy bảo, bác sĩ và phòng bệnh đã sắp xếp xong rồi. Sáng mai tới đón dì Thiệu, bảo cậu yên tâm.”

Anh ở trước mặt Lâm Ca nhắc tới Thẩm Mộ, Hứa Kha thoáng có chút không được tự nhiên, thấp giọng ừ một tiếng.

Ba người ngồi trên hàng lang nói chuyện một lát, Thiệu Nhất Bình thức dậy. Ba người quay lại phòng bệnh, Doãn Vãn Thừa nói những câu rất buồn cười, nụ cười Thiệu Nhất Bình mang theo vẻ hiền từ, ánh mắt nhu hòa như nước.