Chương 238: Mệnh lệnh tử hình

Liễu Nhược Băng gặp được Dương Thu Trì, tuy biểu hiện bình tĩnh như thường, nhưng trong nội tâm thì ba đào hung dũng, phương tâm đại loạn. Hiện giờ nghe Dương Thu Trì nói hắn đang đối diện với tình huống nguy hiểm, không khỏi lo lắng cho hắn. Sâu kín trong nội tâm nàng thật ra đã dùng tình cảm thân thuộc đối xử với hắn.

Liễu Nhược Băng do dự một chút, bảo: “Ta bảo hộ cho ngươi được nhất thời, chứ không thể bảo hộ cho người nhất thế được a.”

“Vì sao lại không thể?” Ánh mắt Dương Thu Trì lóe lên ánh lửa nóng bỏng, “Liễu tiền bối là sư phụ của Vân Nhi, tôi sẽ chăm lo cho lão nhân gia người thật tốt. Mọi người chúng ta đều nhất khởi khoái lạc, còn hơn là phiêu lãng trên giang hồ a!”

Liễu Nhược Băng nhìn thẳng vào mắt hắn, dường như muốn nhìn xuyên qua nội tâm biết được ý nghĩ chân thật của hắn vậy.

Tống Vân Nhi ôm chầm vòng eo thon của Liễu Nhược Băng nói: “Sư phụ, ca ca của con nói không sai, lão nhân gia người không nên phiêu linh tứ xứ nữa, hãy cùng ở một chỗ với chúng con, để đồ nhi hiếu kính người cho thật tốt!”

Liễu Nhược Băng khe khẽ ôm vai Tống Vân Nhi: “Nha đầu ngốc, sư phụ của ngươi còn chưa già đến nổi phải chờ ngươi hầu hạ hiếu kính đâu.”

Tống Vân Nhi lè lưỡi: “Đồ nhi nói sai rồi, con vừa rồi còn nói với ca ca con rằng, sư phụ người tuổi còn trẻ lắm, so với tỷ tỷ ruột của con chẳng khác gì!”

Liễu Nhược Băng mắng: “Càn quấy, không biết lớn biết nhỏ gì!”

Dương Thu Trì lộ vẻ vui mừng ra mặt: “Vậy tiền bối đáp ứng rồi phải không a?” Trong lúc khẩn trương, lời nói của hắn có phần run run.

Liễu Nhược Băng điềm đạm nói: “Nếu như Dương đại nhân thân rơi vào hãm cảnh, lão thân hiện giờ không có chuyện gì làm, vậy giúp đỡ cho ngươi chút cũng được.”

Dương Thu Trì mừng rỡ, vái dài một cái: “Đa tạ Liễu tiền bối đã ra ân cứu mạng!”

Liễu Nhược Băng dùng thanh âm trong trẻo nhưng lạnh lùng nói: “Dương đại nhân nặng lời rồi.” Dừng lại một chút, nàng ta lại tiếp, “Lão thân cần phải nói trước, chờ đại nhân bình an rồi, lão thân tức khắc li khai.”

Dương Thu Trì ngẩn ngơ, hỏi: “Tiền bối định đi đâu?”

“Thân như dã hạc, vân du tứ hải, thân ở chỗ nào thì tâm ở chỗ ấy.”

Nghe lời nói này, Dương Thu Trì nhớ tới Liễu Nhược Băng muốn cùng mình đi đến cùng trời cuối đất, nhất thời ngẩn cả người ra.

Liễu Nhược Băng đã kéo Tống Vân Nhi chuyển thân xuống núi, Dương Thu Trì lúc này mới hồi lại thần, vội vã chạy theo.

Nam Cung Hùng cùng mọi người biết Liễu Nhược Băng là sư phụ của Tống Vân Nhi, đều ra vẻ rất cung kính.

Cả đoàn người trở về huyện thành, Nam Cung Hùng gọi mở cổng thành, đi thẳng về huyện nha.

Sau khi vào nội nha, Tần Chỉ Tuệ cùng mọi người nghe nói sư phụ của Tống Vân Nhi cũng đến, đều đến làm lễ ra mắt. Liễu Nhược Băng không có biểu kỳ gì đặc biệt, chỉ sau khi làm tròn lễ tiết kiến diện, liền nói là đã mệt muốn đi nghỉ.

Dương Thu Trì đặc biệt an bài Liễu Nhược Băng và Tống Vân Nhi cùng ngụ tại hậu hoa viên trong nội nha, ra lệnh cho mọi người, bao quát cả Hạ Bình và các nữ hộ vệ nếu không có sự tình gì đặc biệt không được đến vườn hoa này làm phiền. Hắn vốn muốn phái một bà mụ hầu hạ cho hai người, nhưng bị Liễu Nhược Băng cự tuyệt.

Tống Vân Nhi chiếu cố Liễu Nhược Băng về phòng nghỉ ngơi.

Hai người đi rồi, Dương Thu Trì có vẻ ngồi đứng không yên, đối đáp nhát gừng câu được câu mất với bọn Tần Chỉ Tuệ, sau đó hắn nói là cần phải đi xem nơi an trí của sư phụ Tống Vân Nhi thế nào, rồi đến ngay hậu hoa viên tìm Liễu Nhược Băng và Tống Vân Nhi.