Chương 24

Rốt cuộc cũng sống sót qua những ngày nhớ lại mà kinh hồn, nếu không mơ màng say sưa tận hưởng vài ngày thần tiên thì thật là có lỗi với bản thân!!!

Tối hôm qua mời toàn phòng đi ăn, hát karaoke, mọi người thác loạn đến tận khuya mới về!

Giữa trưa, Lăng Lăng đang vùi đầu ngủ sảng khoái thì điện thoại phòng ngủ reo điên cuồng.

Khi điện thoại réo đến đợt thứ năm, cô rốt cuộc cúi đầu chào thua kẻ gọi điện lì lợm kia, đứng dậy bắt điện thoại.

“Xin chào!”

“Cho hỏi Bạch Lăng Lăng có đây không?”

Giọng nói quen thuộc, nỗi buồn đã lâu trước đây, cơn buồn ngủ của Lăng Lăng lập tức tan biến, cô cầm điện thoại ngồi trên ghế trong phòng ngủ.

“Tại sao không gọi di động cho em?”

“Sợ em không chịu nhận điện thoại của anh.” Trịnh Minh Hạo nói.

“Sao anh lại nghĩ em vô tình vô nghĩa vậy chứ?”

“Vậy ư! Nói thế di động em luôn tắt máy là vì hết pin à?”

Cô cười gượng hai tiếng, từ ngày nhận được SMS đó của Trịnh Minh Hạo, cô luôn tắt máy, sợ nhận được điện thoại của anh thì không biết phải đối đáp ra sao. Về sau có một lần Lăng Lăng nghe các bạn cùng phòng tám chuyện mới biết công ty Trịnh Minh Hạo thực tập phái anh đi thành phố B phụ trách một dự án, vì là cơ hội hiếm có nên anh tạm xin nghỉ học để đi thành phố B. Sau khi dự án kết thúc anh không quay về đại học T nữa, ở lại thành phố B gây dựng sự nghiệp riêng của mình.

Nghe tin đó, cô một đêm không ngủ, bởi người bạn tin cậy nhất rốt cuộc cũng rời khỏi cuộc sống của cô!

“Nghe nói em thi đậu vòng hai rồi. Khi nào thì khao anh đây?”

“Không phải anh đang ở thành phố B sao?”

“Giờ anh đi máy bay về phỏng chừng có thể kịp ăn tối.”

Nếu anh không nói vậy, cô thực sự rất muốn cùng Trịnh Minh Hạo ăn bữa cơm đạm bạc, hàn huyên ôn chuyện, tiếc là… lời nói của anh khi đó vẫn còn mang theo niềm chờ mong đối với cô.

Cô nhịn xuống cảm giác xúc động muốn nói “Được”, từ chối khéo: “Tối nay em hứa mời các bạn cùng phòng đi ăn rồi.”

“Đúng lúc quá, không danh không phận đi theo em lâu như vậy, cũng đến lúc đường đường chính chính gặp gỡ người ta.”

“Mặt mũi anh rất xấu xí, em sợ anh dọa người khác mất.”

“Mắt thẩm mỹ em kém cũng không sao, nhưng em không thể cho rằng mọi cô gái đều giống em – không có gu thưởng thức!”

“Vậy gu của anh cao lắm à?”

Tiếng nói bên kia điện thoại ngừng một chút, dùng một giọng thật khiêm tốn nói: “Đúng là không cao đến đâu cả!”

Lăng Lăng vừa tính hỏi anh học được giọng điệu khiêm tốn hồi nào vậy, nhưng cẩn thận ngẫm lại một chút lời nói của anh, càng nghĩ càng thấy anh đang hạ giá cô.

Đề tài này thực nhạy cảm, cô quyết định đổi sang cái khác an toàn hơn.

“Em nghe nói anh tự mở công ty, thế nào rồi ạ?”

“Anh vừa đàm phán thành công dự án đầu tiên.”

“Chúc mừng anh.”

“Ai cũng đều có lý tưởng, anh không nói ra không có nghĩa là anh không có…”

Lăng Lăng một lần nữa cảm thấy trái tìm mình như bị người khác đột ngột đâm một nhát, máu chảy không ngừng, tay cầm điện thoại cũng run run theo. “Mỗi câu em hạ giá anh, anh đều để bụng sao? Em với anh hay đùa nhau thôi mà.”

“Em coi anh là loại người lòng dạ hẹp hòi vậy à?!” Cô vừa định tỏ vẻ đồng tình, Trịnh Minh Hạo đã bổ sung một câu: “Mấy câu em xài xể anh anh cũng không nhớ rõ lắm, trừ vụ em nói anh mỗi ngày chỉ biết ăn không ngồi rồi, ASP lẫn JSP đều không biết, làm mất hết thể diện khoa Tin đại học T. Rồi thì, không phụ nữ nào đi thích đàn ông như anh, ai muốn cưới anh chính là nhảy vào hố lửa… Còn có, em nói người như anh may mắn sống trong thời đại xã hội chủ nghĩa, nếu không đã sớm chết đói…”