Chương 24

Đêm hè trên đường phố Thẩm Quyến, gió biển thổi vào đất liền mát rười rượi, Kỳ Gia Thông đã nhuốm men say, đi bộ về khách sạn cách đó không xa, trên đường, đích thực anh đang suy nghĩ, mình nên làm gì.

Từ lần đầu tiên ôm chầm Nhâm Nhiễm, chứng kiến cảnh cô khóc đến long trời lở đất trong vòng tay của mình, anh đã nảy sinh một tình cảm rất phức tạp, vừa thương xót, vừa bất nhẫn.

Công việc của anh là phân tích xu hướng thị trường, nhưng không hề thích phân tích cặn kẽ tình cảm của mình, trong cách đối xử giữa nam nữ, anh bằng lòng hành động theo bản năng nhiều hơn.

Nhưng đối mặt với Nhâm Nhiễm, anh không thể không kiềm chế bản năng của mình.

Chẳng lẽ lại cư xử với nhau như cái đêm ở khách sạn Đế Cảnh thành phố Z sao? Anh cười đau khổ.

Cô bé còn trẻ như vậy, với gương mặt thanh thoát, trong sáng, tính cách ngây thơ, nhiệt tình, đôi mắt trong vắt long lanh, đôi môi và cơ thể đều rất mềm mại, toàn thân lan tỏa nét đẹp thật quyến rũ. Anh luôn kiềm chế dục vọng của mình làm một thằng đàn ông vô hại. Cùng một bé gái chơi trò chơi ôm ấp, hôn hít, đối với anh, đương nhiên, không phải lúc nào cũng thú vị.

Cách khung cửa kính của đại sảnh, Gia Thông trông thấy phục vụ ra mở cửa xe, Nhâm Nhiễm bước ra, cô mặc chiếc áo sơ mi màu cam in hình con gấu hoạt hình trước ngực, đeo chiếc ba lô to đùng, trên tay còn xách thêm một túi xách nữa, tóc cột cao, không biết có phải do đi đường mệt hay không, mặt mày tái mét, sắc mặt hơi đờ đẫn. Nghĩ đến việc cô bé này một mình đến tìm mình, trong lòng anh đột nhiên mềm nhũn ra.

Anh đứng dậy bước ra đón cô, vừa nắm chặt tay cô thì cô lại hét đau thành tiếng.

Anh cầm tay cô lên, lòng bàn tay có vài vết thương còn rất mới, “Bị gì vậy?”

Cô rút tay lại, ấp úng: “Không cẩn thận bị xước, không sao đâu.”

Điện thoại anh lại reo lên, ông Chu – chủ tịch hội đồng quản trị của một tập đoàn nọ tại Thẩm Quyến vừa ăn tối cùng anh lúc nãy, nhiệt tình mời anh đến quán bar cao cấp nào đó gặp mặt, nói sẽ giới thiệu người bạn tai to mặt lớn gì đó cho anh quen. Anh cười nói, “Chu Tổng, thật ngại quá, bạn gái tôi đột nhiên đến thăm.”

Mặt Nhâm Nhiễm đỏ bừng, nhưng có thể lờ mờ nghe được giọng Chu Tổng nói bên đầu dây: “Có thể dẫn theo bạn gái anh mà, tiết mục ở đây phong phú lắm.”

“Máy bay trễ chuyến, cô ấy bảo là mệt rồi. Cô bé này bướng bỉnh lắm, tôi mà không ở bên cạnh thì cô bé sẽ không vui.”

“Vậy à? Ngày mai khi nào chúng ta gặp được?”

Gia Thông im lặng một lúc, anh đưa di động ra, mắt nhìn sang Nhâm Nhiễm như ngụ ý điều gì, miệng vẫn nói: “Ngày mai em đi chơi một mình được không? Anh còn có việc…”

Nhâm Nhiễm đột nhiên hiểu ý, nhỏ nhẹ và rõ ràng: “Em không chịu, anh phải đi chơi với em.”

Gia Thông nhìn Nhâm Nhiễm lộ một nụ cười rất tươi, tỏ ý khen ngợi rồi não nề nói vào điện thoại: “Chu Tổng, hay là như vậy, tối mai chúng ta hẹn lại, kiến nghị của ông tôi sẽ xem xét cẩn thận, nó rất hấp dẫn, nhưng cần thảo luận lại vài chi tiết…”

Chu Tổng cười hớn hở: “Cũng được, Tiểu Kỳ, không ngờ một người ngang tàng như cậu cũng không qua được ải mỹ nhân, chi tiết thì dễ thương lượng, nhưng mấy ngày này cần phải kí kết thỏa thuận ban đầu, không thể kéo dài thêm nữa.”

Gia Thông tắt máy, mặt tối sầm, Nhâm Nhiễm ngơ ngác nhìn anh, anh chỉ mất hồn chốc lát, liền lấy ba lô Nhâm Nhiễm xuống, nắm cánh tay còn lại của cô, vừa dắt cô về phòng vừa hỏi: “Mệt lắm phải không, sao sắc mặt trông tệ vậy?”