Chương 24

Có lẽ do lạ giường, Giản Dao không biết ngủ bao lâu, đột nhiên giật mình tỉnh giấc. Cuối giường có ánh đèn sáng. Giản Dao vẫn nhớ, lúc mơ mơ màng màng thiếp đi, cô có cảm giác nhìn thấy Bạc Cận Ngôn mặc áo ngủ đứng bên cạnh giường, lật xem thứ gì đó. Đang định ngồi dậy xem anh còn ở đó hay không, vừa ngẩng đầu, Giản Dao liền nhìn thấy một đống thù lù nằm ngay bên cạnh. Giản Dao giật mình, sống lưng lạnh toát.

Gì vậy? Là Bạc Cận Ngôn.

Anh đang ngủ say, hai mắt nhắm nghiền, gương mặt trắng trẻo không còn vẻ ngạo mạn lúc ban ngày. Trông anh giống một cậu bé, tay chân dài đặt nghiêm chỉnh ở hai bên thân. Tư thế ngủ của anh vẫn ngay ngắn như lần trước.

Người đàn ông này leo lên giường của cô từ lúc nào vậy? À… không đúng, là giường của anh.

Giản Dao xoay người nằm nghiêng, gối đầu lên cánh tay, ngắm gương mặt nhìn nghiêng của Bạc Cận Ngôn ở cự ly gần. Căn phòng vô cùng yên tĩnh, cô dường như cảm nhận được hơi nóng tỏa ra từ thân thể người đàn ông. Trái tim cô đập nhanh hơn.

Ngủ ngon nhé, Bạc Cận Ngôn!

Trời gần sáng, Bạc Cận Ngôn tỉnh dậy trước. Anh ngồi dậy, thất thần mấy giây mới quay sang ngắm Giản Dao. Đêm qua anh rất buồn ngủ, vừa đặt mình xuống giường là ngủ ngay, chẳng để ý đến Giản Dao nằm bên cạnh. Bây giờ, lần đầu tiên trong hai mươi sáu năm cuộc đời, Bạc Cận Ngôn ngắm cơ thể phụ nữ ở khoảng cách gần như vậy.

Cô vẫn mặc áo sơ mi và váy ngắn của ngày hôm qua, gấu váy phủ đến đầu gối, để lộ bắp chân trắng muốt. Làn da cô hoàn toàn khác da đàn ông, rất mịn màng, không thấy lỗ chân lông. Bàn chân cô trông rất mềm mại và thon thả.

Bạc Cận Ngôn nhìn chằm chằm chân Giản Dao một lúc rồi ánh mắt lại di chuyển lên mặt cô. Mái tóc dài của cô xõa xuống ga trải giường đen tuyền, càng tôn thêm gương mặt trắng nõn, thanh tú. Tuy nhiên, cô nằm nghiêng, quay về phía anh, người hơi co quắp.

Bạc Cận Ngôn chau mày. Nằm nghiêng về bên trái sẽ đè lên tim. Đây là tư thế ngủ không khoa học nhất, sẽ có tác dụng xấu rút ngắn tuổi thọ. Anh không do dự giơ tay, kéo chân tay Giản Dao duỗi thẳng rồi nhẹ nhàng chỉnh người cô nằm ngay ngắn. Cuối cùng, anh nhấc đầu cô khỏi cái gối, để mặt cô hướng lên trên. Cho đến khi Giản Dao có tư thế ngủ đúng tiêu chuẩn, Bạc Cận Ngôn mới cảm thấy hài lòng. Anh từ tốn xuống giường, rời khỏi phòng ngủ.

Lúc Giản Dao tỉnh dậy, trời đã sáng bảnh. Cô lập tức đưa mắt về chiếc đồng hồ treo trên tường, may vẫn còn kịp. Giản Dao xuống giường, đi vào nhà vệ sinh rửa mặt, cô cảm thấy tỉnh táo. Vừa ngẩng đầu, cô liền bắt gặp một người phụ nữ đầu tóc rối bù, áo sơ mi nhàu nhĩ ở trong gương. Giản Dao thầm nghĩ, tuyệt quá, Bạc Cận Ngôn đã nhìn thấy bộ dạng xấu xí của mình! Cô vuốt tóc, chỉnh quần áo một hồi, sau đó đột nhiên ngẩn người. Chết dở, giọng nói trong nội tâm cô vừa rồi tại sao lại giống Bạc Cận Ngôn đến thế?

Ra ngoài phòng khách, Giản Dao bắt gặp Bạc Cận Ngôn mặc com lê đen, đang ngồi ở sofa đọc báo. Cô định đi vòng qua anh, ra cửa để về nhà mình thì chợt nghe thấy tiếng Bạc Cận Ngôn vang lên sau tờ báo: “Sủi cảo nhân tôm và da cá của tôi đâu?”

Giản Dao không ngờ anh vẫn còn nhớ vụ này, trong khi cô đã quên béng từ lâu.

“Để lần sau đi, hôm nay vội như vậy.”

Nói xong, Giản Dao chợt phát hiện trên bàn xuất hiện hai phần đồ ăn sáng, cháo và sủi cảo nhân tôm tỏa mùi thơm dìu dịu, hấp dẫn. Vừa liếc qua, Giản Dao liền nhận ra đây là đồ ở quán cháo rất đông khách bên ngoài khu chung cư. Giản Dao không khỏi ngạc nhiên. Cô biết Bạc Cận Ngôn chán nhất là việc xếp hàng đi mua đồ ăn sáng. Nếu bảo anh đi mua, chắc chắn anh sẽ nói: “Vừa đông người vừa ồn ào vừa vô vị.”