Chương 24

Buổi biểu diễn của Lissy được tổ chức tại một rạp hát nằm trên một cái sân trong nho nhỏ rải sỏi ở Bloomsbury, và khi tôi tới đây tôi thấy toàn bộ chỗ này đã chật ních những vị luật sư trong y phục đắt tiền, đang sử dụng điện thoại di động của họ.

“….khách hàng sẽ không vui lòng mà chấp nhận các điều khoản trong thỏa thuận đâu….”

“….chú ý đến điều khoản 4, phẩy, tuy nhiên…..”

Chưa có ai định đi vào hội trường, nên tôi đi về phía hậu trường, để tặng Lissy bó hoa tôi đã mua cho cô ấy. (Lúc đầu tôi đã lên kế hoạch ném nó lên sân khấu vào lúc kết thúc, nhưng nó là hoa hồng, và tôi có chút lo lắng là nó có thể làm rách cái quần tất của cô ấy)

Khi tôi đi xuống phía hành lang tồi tàn, âm nhạc đang lanh lảnh vang lên thông qua hệ thống âm thanh và mọi người lướt qua tôi trong những bộ trang phục lấp lánh. Cùng lúc đó, một người đàn ông cài một cái lông vũ màu xanh trên tóc, đang đứng chống chân vào tường và nói chuyện với ai đó trong phòng thay đồ. “Cho nên sau đó tôi đã chỉ ra cho tên ngốc của luật sư công tố rằng tiền lệ được thiết lập vào năm 1983 bởi Miller v . Davy có nghĩa là….” – anh ta đột ngột dừng lại – “Chết tiệt. Tôi quên mất những bước nhảy đầu tiên của mình rồi” – khuôn mặt anh ta tái nhợt đi – “Tôi không thể nào mà nhớ được cái thứ chết tiệt này. Tôi không đùa đâu! Tôi nhảy lên (*jete : một động tác nhảy vọt lên trong ballet ,trong đó một chân sẽ kéo dài về phía trước còn chân kia thì về phía sau) – rồi gì nữa nhỉ?” – anh ta nhìn tôi như thể đang đợi tôi đưa ra môt câu trả lời.

“Ờ…một điệu múa xoay tròn chăng?” – tôi đánh bạo, và sốt ruột một cách vụng về, gần như bước vấp phải một cô gái đang xoạc chân. Sau đó tôi bắt gặp ánh mắt của Lissy đang ngồi trên một cái ghế trong một phòng thay đồ. Khuôn mặt cô ấy được trang điểm đậm và đôi mắt thì nhìn rất to và lấp lánh, cô ấy cũng có một cái lông vũ màu xanh trên tóc.

“Tớ không thể làm được.”

“Cái gì?”

“Tớ không thể làm được điều đó” – cô ấy lặp đi lặp lại một cách tuyệt vọng, và kéo chiếc áo choàng bông xung quanh người – “Tớ không thể nhớ được bất cứ điều gì. Tâm trí tớ trỗng rỗng!”

“Tất cả mọi người cũng nghĩ vậy mà” – tôi nói làm yên lòng cô ấy – “Có một anh chàng ở bên ngoài cũng nói chính xác những điều tương tự…”

“Không. Tớ thực sự không thể nhớ được cái gì” – Lissy nhìn tôi với đôi mắt hoang dại – “Hai chân tớ cảm giác như lông cừu, tớ không thể thở được….” – cô ấy nhặt lên môt cái cọ đánh má, nhìn vào nó một cách ảm đạm, rồi đặt nó xuống – “Tại sao tớ lại đồng ý làm cái chuyện này? Tại sao?”

“Ờ…bởi vì nó sẽ vui vẻ?”

“Vui vẻ?” – cô ấy không tin nổi cao giọng – “Bồ nghĩ việc này vui hả? Ôi Trời ơi.” – đột nhiên cô ấy thay đổi vẻ mặt, cô ấy sững lại rồi vội vã chạy qua một cái cửa liền kề. Giây tiếp theo tôi có thể nghe thấy tiếng cô ấy nôn ọe.

Ok, có gì đó không hợp lý ở đây. Tôi tưởng nhảy múa được coi là có lợi cho sức khỏe?

Cô ấy xuất hiện lại ở cửa, nhợt nhạt và run rẩy, và tôi nhìn chăm chú vào cô ấy một cách lo lắng.

“Liss, bồ ổn chứ?”

“Tớ không thể làm được việc này.” – cô ấy nói – “Tớ không thể”. Cô ấy dường như đi đến một quyết định bất ngờ. “Ok, tớ sẽ về nhà” – cô ấy bắt đầu với lấy quần áo của mình – “Nói với họ là đột nhiên tớ bị ốm, đó là một trường hợp khẩn cấp…”