Chương 24 – Bà Ngụy

Người đàn ông dù có kiêu ngạo đến thế nào, ở trước mặt người trong lòng cũng sẽ nhún nhường vài phần, nếu như ở trước mặt người yêu còn ra vẻ cao ngạo, đó còn tính là tình yêu hay sao?

Tiệc cưới bắt đầu, Tô Nhạc vốn định ngồi cùng Tiểu Song và Nhị Nhị, ai ngờ khi cô tìm được hai người thì bàn đã đủ người, cô đưa mắt nhìn quanh, không biết nên ngồi bàn nào mới tốt.

“Tất Tất, cậu tới chậm.” Chu Sảng bóc một chiếc kẹo cưới, cười tủm tỉm nói: “Người ta nói “tú sắc khả xan*”, hôm nay cậu không cần ăn tiệc cưới cũng được.”

* Tú sắc khả xan: sắc đẹp có thể ăn được

“Hai người đúng là làm cho người ta tức lộn ruột.” Tô Nhạc vô cùng đau đầu trừng mắt nhìn hai người, định tùy tiện tìm một bàn ngồi xuống là được, không nhìn thấy hứng thú đột nhiên lóe lên trong mắt Chu Sảng và Lý Ngọc Hiểu.

“Tô Nhạc, em đứng đây làm gì?” Ngụy Sở đi tới bên cạnh Tô Nhạc, thấy bên cạnh Lý Ngọc Hiểu và Chu Sảng đã không còn chỗ trống, lại mở miệng: “Em ngồi cùng anh đi, những người khác em không quen, ăn cũng không được tự nhiên.”

Tô Nhạc nghĩ có lẽ Ngụy Sở sẽ ngồi ở bàn chủ trì, lập tức từ chối: “Không cần đâu, em tùy tiện tìm một chỗ là được.”

Nhìn ra ý nghĩ trong lòng Tô Nhạc, Ngụy Sở giải thích: “Anh không ngồi bàn chủ trì, chỉ ngồi cùng những người khác thôi, đi theo anh.”

Thái độ của đối phương quá nhiệt tình, Tô Nhạc cũng không tiện từ chối, đành phải đi theo phía sau Ngụy Sở, về phần sẽ ngồi bàn nào thì cô cũng không rõ lắm.

“Anh chàng này nhìn trúng Tất Tất rồi.” Nhị Nhị bóc vỏ một viên lạc, nắm cổ tay nói: “Đáng tiếc Tất Tất hoàn toàn không có phản ứng, hoàn toàn là một đứa ngốc bẩm sinh!”

“Nếu cậu ấy là đồ ngốc, rất nhiều người sẽ bị gọi là đần độn.” Tiểu Song vừa cắn hạt dưa vừa nhỏ giọng nói: “Heo nhìn qua có vẻ ngơ ngác chậm chạp, cuối cùng không chừng ngay cả cọp cũng bị bắt, cho dù cậu ấy có thật sự là đồ ngốc cũng chỉ trách anh chàng đẹp trai này thiếu cố gắng, cách mạng chưa thành công, còn cần nỗ lực nhiều.”

“Xem trò vui chẳng phải đức tính tốt đẹp gì.” Nhị Nhị liếc mắt xem thường.

“Thánh nhân nghìn năm trước đều nói phụ nữ không có tài năng mới là đức hạnh, tớ thiếu đạo đức từ lâu rồi, ít hơn một chút nữa cũng không sao.” Tiểu Song ăn hạt dưa, cười rất tươi tắn.

Sau khi Tô Nhạc theo Ngụy Sở ngồi xuống, cô lập tức cảm thấy những người cùng bàn đều đang quan sát mình, cô không được tự nhiên định rụt bàn tay đang lấy bánh kẹo cưới lại.

“Tiểu Sở, vị này là?” Một người phụ nữ nhìn có vẻ mới qua bốn mươi tươi cười nhìn Tô Nhạc, giống như Tô Nhạc là một bông hoa vô cùng quý giá vậy, nhìn cô từ trên xuống dưới vài lần, ánh mắt còn lộ vẻ thỏa mãn mờ ảo.

Ngụy Sở vội ho một tiếng, giới thiệu: “Mẹ, đây là đàn em trong trường đại học của con.”

Tô Nhạc hơi há miệng ngạc nhiên: “Chào bác gái.” Mẹ Ngụy Sở thoạt nhìn quả thật rất trẻ, cô bất giác động đậy, mặc dù đây không phải bàn chủ trì nhưng không phải tất cả những người ngồi đây đều là họ hàng nhà gái chứ, một người ngoài như cô ngồi ở đây có vẻ không thích hợp lắm.

“Đừng khách sáo, cháu là bạn của Tiểu Sở nhà bác thì cũng là con cháu của chúng ta, không cần câu nệ.” Nhìn ra Tô Nhạc không được tự nhiên, bà Ngụy ôn hòa an ủi, nói xong lại nhiệt tình giới thiệu những người cùng bàn khác, cái gì mà mấy cô, mấy dì, mấy anh, đều là người trong một đại gia đình.