Chương 24: Bình yên lần nữa

Ngày thứ hai đầu tuần rồi cũng tới. Buổi chầu sáng diễn ra trong 4 giờ đồng hồ. Tôi ngồi ngáp dài trên Ngai vàng để nghe mấy vị quan lại đọc sớ và công văn quan trọng. Nói là quan trọng chứ thật ra chẳng có gì để mà bận tâm hết. Họ nêu vấn đề rồi đề bạt ý kiến giải quyết. Lúc nào họ cũng có ý hay nên tôi chỉ việc nghe sau đó gật đầu. Nào là chuyện săn bắt thú rừng trái phép chưa được xử lý triệt để, chuyện tái định cư của những hộ gia đình di dời vì công trình quốc gia, chuyện ngành giáo dục còn nhiều lỗ hỏng trong chương trình dạy, chuyện giải quyết việc làm cho sinh viên Đại Học mới ra trường, chuyện thuế vụ còn nhiều bất cập, vân vân và vân vân…

Cả khối chuyện mà tivi nhắc tới hàng ngày, hàng tuần, hàng tháng, hàng năm… Sao cái gì cũng báo cáo lên vậy không biết? Nếu giải quyết được thì cứ im lặng mà làm… cớ sao lại đem lên hành hạ một Nữ Hoàng mới 17 tuổi chưa biết cái chi chi về chính sự quốc gia. Tuy ấm ức nhưng tôi không trách họ. Chế độ quân chủ chuyên chế là vậy mà. Vua phải là người lo mọi vấn đề lớn nhỏ. Cũng may mà các quan thần trong triều tương đối nhanh nhẹn tháo vác. Họ không cần phân công đã giơ tay xung phong ý kiến rồi nhận luôn trách nhiệm giải quyết. Tôi chỉ ngồi nghe và gật đầu. Ồ phải, công việc của tôi là ngồi nghe rồi gật đầu-luôn luôn như vậy!!?? Niềm an ủi duy nhất khiến tôi không ngủ luôn trên ghế là anh ấy! Ngạn Luật có mặt đúng giờ như mọi người. Anh ấy giống tôi, chỉ im lặng đứng nghe. Khi người ta gật đầu thì ảnh cũng gật đầu. Lúc người ta bàn tàn ảnh cũng làm bộ tham gia. Vấn đề giải quyết xong thì giả vờ thở ra nhẹ nhõm. Ối giờ, anh ta đóng hết sức đạt vai diễn của mình, toát lên một vẻ vô dụng không cần bàn cãi!?

Tôi ngồi xem vở kịch mà anh ấy diễn. Cũng khá là thú vị. Lúc Ngài Thượng thư quay sang hỏi anh ấy vấn đề gì đó. Anh ta làm vẻ mặt bơ phờ, át xì không che miệng rồi gãi gãi đầu. Khi cái đầu đã rối tung anh mới hỏi lại: “Hình như hồi nãy ông hỏi tôi có ưng con gái ông không hả?” Ngài Thượng thư nhìn anh muốn điều lọt hai tròng mắt ra ngoài. Miệng ông giật giật sau đó ông quay mặt đi, lẫm bẫm rủa gì đó… Nhớ không lầm con gái út duy nhất của ông chỉ vừa 5 tháng tuổi. Tôi muốn phà ra cười nhưng biết mình không nên. Ngạn Luật có kiếu đóng phim hài!

Rồi buổi chầu cũng kết thúc. Tôi nuối tiếc đi xuống bục trong tiếng quỳ hô vạn tuế của quần thần. Đi được nửa đường thì tôi nãy ra một ý tưởng. Tôi dừng lại nơi Ngạn Luật đang quỳ, cao giọng nói.

-Cảm phiền Liêu Tướng quân tới thư phòng của ta… Ta muốn nói với Ngài một số chuyện về thái độ hành xử chưa được chính chắn so với cương vị của Ngài…

Thêm thật nhiều chua ngoa vào lời nói, tôi ngẩng cao đầu hách dịch bước tiếp. Không ai trong Quang Minh điện là không ngẩng đầu lên nhìn tôi. Ánh mắt họ nói lên sự thích thú và hài lòng. Chắc là họ nghĩ Liêu Thần Phong sắp sửa bị “trảm”. Riêng với anh ấy, tôi nhận ra một vài tia cười từ đôi mắt đen tuyền sáng sủa. Ra khỏi điện Quang Minh, tôi gõ giày trở về phòng riêng. Nhóm hầu gái đón tôi với nước giải khát, khăn lạnh và quạt tay. Ôi má ơi! Tôi liên tưởng mình là một vận động viên boxing trở về sau hiệp đấu oanh liệt!?

-Được rồi, được rồi… chị làm ơn dẹp cái khăn đi. Tôi không đổ mồ hôi!

Vi Linh là người duy nhất có thể đi theo tôi mọi lúc mọi nơi. Chị cùng tôi vào phòng ngủ để giúp tôi thay đồ. Trang phục cho buổi chầu đầu tuần làm tôi bực bội suốt mấy giờ đồng hồ qua. Sau khi mặc trên người một bộ đầm nhẹ nhàng hơn nhiều tôi mới thấy thoải mái mà gieo mình xuống giường.

-Nữ Hàng điện hạ… Liêu Đại tướng xin được diện kiến!

Tiếng của anh lính vệ nói vọng vào. Vi Linh tò mò quay sang hỏi tôi

-Cái người đó tìm Nữ Hoàng làm chi vậy nhỉ?

Tôi làm mặt quậu nói với chị:

-Hừ! Tới để nghe em giáo huấn đó! Cái tên Đại tướng khó ưa đó…

Tôi trèo xuống giường. Sửa lại tóc tai quần áo, còn soi gương mà hỏi Vi Linh

-Chị xem em có màu mè quá không?

Vi Linh ngơ ngác đáp

-A… không! Nữ Hoàng xinh lắm rồi!

Cười hài lòng, tôi một mình ra ngoài. Thư phòng của vua thật sự rất đồ sộ. Có hàng nghìn đầu sách và các hiện vật quý. Đa phần số sách tôi không đọc được do ngôn ngữ cổ, tiếng nước ngoài với lại nội dung khá là khó hiểu. Cái rèm vàng khè đã bị tôi cho người kéo xuống hôm qua. Thay vào đó là màu hồng tôi luôn yêu thích. Vừa bước vào tôi đã thấy Ngạn Luật quỳ đợi sẵn. Tôi cho phép anh đứng dậy và đuổi khéo hai người lính cận vệ quen thuộc ra ngoài. Tôi mời trà theo lối rất “Hoàng gia”. Ngạn Luật cung kính đúng theo vị trí của mình. Đợi khi cả 2 đều đã uống vơi tách trà đầu tiên thì tôi và anh bắt đầu nhìn nhau. Ý tôi là “nhìn nhau” theo đúng nghĩa đen. Tôi thấy được vẻ mặt anh điềm đạm, những sợi tóc mai cứ bay phớt qua trên trán. Bộ lễ phục anh mặt kềnh càng không thua gì cái đầm của tôi hồi nảy. Những cái huy hiệu sáng lấp lánh, bộ áo giáp chắc là nặng lắm đây…Còn có cả đai đeo gươm và giày đinh dùng trong chiến trận. Không biết anh có ghen tị với những vị quan thần khác. Họ cũng mặc lễ phục nhưng tất cả bằng vải khá là nhẹ nhàng. Cảm thấy hai người nhìn nhau thế này quá là ngớ ngẩn tôi tự nhiên bật cười. Ngạn Luật cũng cười. Và thế là… mạnh ai náy cười!? Phải gọi cái tình huống này là gì đây?

-Hahaha… Tướng quân cười chuyện gì vậy?

-Hahaha… vậy Nữ Hòang đang cười chuyện gì?

Tôi nhảy nước mắt đáp lại

-Em không biết….!

-Anh cũng đâu có biết..!

Tôi lăng ra ghế và ôm bụng, thở đều. Cách này coi bộ hiệu nghiệm để ngăn chặn những trận “cười dai”. Lau sạch đôi mắt mộng nước tôi giở bỏ cái bộ dạng “ta đây là Nữ Hoàng”. Tôi chỉ vào thanh gươm trên người anh hỏi tinh nghịch

-Đồ thật hay giả vậy? Em chơi có được không?

Ngạn Luật rất tự nhiên tháo nó ra khỏi đai đeo lưng và đặt lên bàn

-Thật đấy! Là ấn kiếm của Hoàng gia mà… nhưng chắc em không chơi được rồi…

Tôi thích thú chộp lấy. Nó không nặng như tôi tưởng. Tôi nhẹ nhàng rút cái bao vàng ra. Lưỡi kim loại bên trong sáng choang và cực sắc.

-Chắc là dùng bâm thịt khá tốt anh nhỉ?

Ngạn Luật nhún vai

-Anh chưa thử bao giờ. Hay là thí nghiệm em đầu tiên ha!

Tôi trề môi hất mái tóc ra sau lưng

-Nếu muốn bị giải ra pháp trường thì anh có thể thử!

Rồi tôi lại chăm chú nhìn vào thanh kiếm. Có một dòng chữ cổ, thuộc loại chữ tượng hình khắc mờ trên đó. Những họa tiết trên tay cầm cũng rất tinh xảo. Một đôi rồng uốn éo vào nhau mạnh mẽ và quật cường như chính sức mạnh từ thanh gươm toát ra…

-Trông không thua đạo cụ của đoàn làm phim là bao…

Tôi nhận xét và nhìn anh bằng đôi mắt cười. Ngạn Luật chóng tay dưới cằm im lặng chờ tôi ngâm cứu món bảo bối nhà họ Liêu. Trong khi vẫn làm bộ say sưa, tôi nói với anh:

-Tối thứ 6 vừa rồi, em đã gặp chị San.

-Uhm…

-Hai chị em có nói chuyện riêng với nhau…

-Uhm…

-Chị ấy đã kể em nghe nhiều điều…

-Uhm…

-Em rất lấy làm tiếc về cha anh…

-Uhm…

-Nè! Anh có thể nói gì khác ngoài “Uhm” không hả?

Ngạn Luật cười với tôi. Nụ cười của anh thoáng một nét buồn

-Anh mừng vì mình không phải giải thích tất cả với em…

Tôi bỏ cây kiếm xuống và nhìn anh đầy cảm thông

-Em biết anh đã có mặt lúc đó… camera đã quay được!

Hơi ngạc nhiên nhưng Ngạn Luật nhanh chóng lấy lại vẻ điềm đạm

-Em cũng khá tinh tường nhỉ. Anh cãi trang mà cũng chưa lừa được em…

Tôi im lặng chờ nghe anh nói thêm điều gì nữa nhưng Ngạn Luật im lặng. Chắc là anh không muốn nhắc tới điều này. Thử tưởng tượng xem, thật là đáng sợ làm sao khi nhìn thấy người thân ra đi ngay trước mặt bạn mà bạn không làm gì được. Tôi nhìn xuống mặt bàn

-Ngày mẹ mất, em tưởng mình sẽ chết… nhưng rồi anh đã đến, đã cứu vớt em. Bây giờ anh rơi vào hoàn cảnh tương tự… Em rất xin lỗi vì em.. em không giúp gì trả ơn anh được!

Ngạn Luật lại nhìn tôi. Đôi mắt như dịu lại.

-Sao không? Em có thế giúp anh theo cách tương tự anh giúp em mà…

Tôi ngẫm nghĩ, lời nói của anh vẫn vẹn nguyên trong tâm trí tôi dù đã hơn 5 năm… Tôi nhanh nhẹn chạy sang, ngồi vào cùng chiếc ghế với anh. Tôi cười nụ cười của “bà mẹ” và kéo đầu anh ngã vào vai mình

– Ổn rồi… ổn rồi anh trai. Em đang ở đây- cạnh bên anh thế nên xin anh đừng khóc nữa! Từ giờ em sẽ thay bố chăm sóc anh.. Em thề sẽ luôn bảo vệ anh, không bao giờ để ai bắt nạt anh, không bao giờ để anh cô đơn một mình…

Cả người anh run lên vì cười. Vẫn tựa vào vai tôi anh nói

-Em là Nữ Hoàng ngốc! Sao mà có thể sửa lời cùa anh theo kiểu đó? Không hợp gì hết… anh có khóc hồi nào đâu. Có em khóc ấy! Nữ Hoàng mít ướt…

Tôi trề môi và cười khúc khích. Lâu rồi tôi mới lại có được cảm giác bình yên như vậy…

-Một ngày nào đó. Anh sẽ bắt người đó đền mạng!

Tôi nghe giọng mình run rẩy hỏi lại

-Là ai hả anh? Anh biết à?

-Anh nói, em có tin không?

Tôi tò mò cuối nhìn vào mắt anh. Đôi mắt ấy bây giờ giống mắt của loài chim ưng. Tiếng nói của tôi giờ là lời thì thầm

-Vậy… là… anh biết?

Ngạn Luật nhắm mắt lại. Tay anh tìm bàn tay tôi.

-Là Thái hậu!

1 giây… 2 giây… rồi 3 giây… Tôi không biết mình đã nghe thấy cái gì.

-Em không tin chứ gì… Nhưng đó là sự thật. Những thứ có vẻ bề ngoài tốt đẹp chưa chắc gì bên trong được như thế!

Hít hà một hồi tôi mới lắp bắp nói

-Có lẽ… là… hiểu lầm gì đó. Làm sao mà Thái hậu có thể… tối đó em luôn ở bên bà mà..

Ngạn Luật bật dậy khỏi vai tôi. Vẻ mặt nghiêm nghị

-Anh không nói là mụ ta tự tay làm… Nhưng thôi tạm thời em đừng tỏ thái độ gì… Nếu muốn, e cứ giữ cảm tình với bà ta như trước… Nhưng nhớ! Không được nói bất cứ điều gì về anh trước mặt bà ta!

Nói rồi Ngạn Luật lại nằm xuống, gói đầu lên đùi tôi. Nét mặt anh xanh xao. Có lẽ anh ấy lại mất ngủ nữa, vẻ mặt này trông giống như cái lần tôi thấy anh trong đám tang cha anh. Nhẹ nhàng, tôi vén tóc ra sau tai. Ngạn Luật im lặng như thể anh đã ngủ. Bàn tay kia của tôi vẫn còn nằm gọn trong bàn tay anh. Ngạn Luật lại nghịch ngợm những ngón tay. Căn phòng rộng, im lặng, và không người. Chỉ có tôi và anh. Cảm giác như ở nhà, như lúc tôi ngồi cùng anh xe tivi trong phòng khách. Một nơi xa lạ nhưng gần gũi. Chỉ cần có Ngạn Luật, Hoàng Cung với tôi dễ dàng biến thành nhà. Ngoài Thái hậu thì Ngạn Luật là người duy nhất có thể cho tôi cảm giác có nhà trong cái cung điện xa hoa, lộng lẫy này…