Chương 24 – Chỉ có anh và em

“Khách sáo rồi, cô nên đi tiếp khách trước, tôi trước thất bồi.” Bạch Nhật Tiêu biết Bạch Nhật Huyên không được tự nhiên, cũng thấy rõ Chung Thi Âm lại chán ghét cô gái anh yêu. Trong tình huống như vậy, lựa chọn của anh, là sẽ mang Bạch Nhật Huyên cách xa ra, không để cô cùng Chung Thi Âm nói chuyện quá nhiều với nhau.

Chung Thi Âm nhìn anh ôm thắt lưng Bạch Nhật Huyên rời đi, tâm trí dằn xéo, “Anh vẫn muốn kiên trì với tình yêu bị cấm đoán này hay sao?” Cô vẫn thương anh, vẫn yêu anh. Yến hội này, cô khó tìm được một cơ hội để cùng anh nói chuyện, nhưng là anh cứ như vậy, đem em gái của mình tới đây, tình nguyện ôm ấp em gái rời đi mà cũng không nhìn cô đến vài lần! Giống như nhiều người phụ nữ khác, trong lòng Chung Thi Âm đã sản sinh ra một tế bào ung nhọt gọi là ghen tị, theo thời gian trôi qua, tế bào ung nhọt có thể rời đi, có thể trị tận gốc, mà Chung Thi Âm lại lựa chọn cách khác. Vẫn vì thương anh như trước đây, cô không hy vọng thấy anh trầm luân trong loại tình cảm bị người đời phỉ nhổ được.

Bạch Nhật Huyên ngó người đang cùng nói chuyện với anh một chút. Những danh từ mang tính chất buôn bán dài loằn ngoằng kia cô nghe không hiểu được gì cả. Nhìn thần thái cao cao tại thượng này, quả thật là chói mắt khiến người ta không thể nào rời được tầm mắt. Bạch Nhật Tiêu thực vĩ đại, cô vẫn biết. Nhìn nhìn lại chính mình, mặc kệ là chiều cao hay là công việc, cô đều không cùng trong thế giới của anh. Quả nhiên, làm người yêu, cô vẫn không có đủ tư cách đứng bên người anh. Làm em gái như bình thường, có lẽ sẽ tốt hơn một chút. Như vậy cô không cần phải bị đem ra mà so sánh những người phụ nữ chung quanh anh, có thể ví dụ ngay như, Chung Thi Âm.

Trong lúc cùng người khác nói chuyện với nhau, anh vẫn thường xuyên nhìn đến Bạch Nhật Huyên. Suy nghĩ của cô không biết đã dạo chơi nơi nào, biểu tình của cô anh lại không thích, đó là sự tự ti.

Bạch Nhật Tiêu mỉm cười, xoa xoa mặt cô nhỏ, “Suy nghĩ gì thế?” Anh nhẹ nhàng hỏi.

Cô co giật, cố dời mặt mình khỏi tay anh. Cho dù là anh em, động tác như vậy cũng quá mờ ám rồi nha. “Không nghĩ cái gì hết á.” Cô nhỏ giọng lầu bầu trong miệng.

Ý nghĩ của Bạch Nhật Huyên, Bạch Nhật Tiêu anh đều rất rõ ràng. Từ khi Chung Thi Âm xuất hiện, cô bắt đầu im lặng không lên tiếng, có vẻ trong lòng lại tự nghĩ, lấy chính mình cùng so đo với người phụ nữ kia. Anh dắt tay cô, đưa cô vào trong sàn nhảy, theo thói quen muốn ôm thắt lưng, để cô dựa vào gần thật gần.

Bạch Nhật Huyên bị anh bắt phải kề sát, hai rặng mây đỏ nhanh chóng lan nhanh hai bên gò má. Cô co quắp nhìn bốn phía, “Anh không nên như vậy nha.” Ngại ngùng, Bạch Nhật Huyên nhỏ giọng nhắc nhở anh. Anh vẫn hệt như ngày xưa, để tay cô khoác lên vai của mình, theo điệu nhạc du dương, mỗi một bước đều vô cùng mờ ám.

“Nếu bận tâm để ý mấy chuyện kia, còn không bằng cẩn thận suy nghĩ xem đến lúc nào thì tiếp nhận được anh.” Ánh mắt của Bạch Nhật Tiêu thực ôn hòa, xem tâm cô nàng hoảng loạn, chân tay lại luống cuống, chỉ có thể bị anh dắt về phía trước.

Bạch Nhật Huyên xấu hổ đến mức không ngẩng đầu lên nổi. Anh luôn giữa thanh thiên bạch nhật mà nói ra mấy lời mờ ám hết sức, khiến cô không thể nói gì mà chống đỡ. Nếu nghe theo mà trả lời mấy câu của anh, chỉ sợ anh một tấc lại muốn tiến thêm một thước. Mà nếu không trả lời chỉ sợ anh giận dữ. Thật sự là, gần vua như gần cọp.