Chương 24 – Kinh hãi

Lê Cận Thần coi như đã hoàn toàn bước ra khỏi cuộc đời của Diệp Mộc. Quả nhiên, như Lê Cận Thần đã dự đoán, Lê Khanh Thần luôn âm thầm điều khiển Diệp Mộc, bắt cô phải quy thuận. Diệp Mộc tự biết mình không thể hầu hạ nổi dạng đại tiểu thư như thế này, huống hồ còn có Dung Nham lúc nào cũng như một quả bom hẹn giờ ở giữa, cô rõ ràng không dám tiến đến gần Lê Khanh Thần.

Vấn tình đã lên sóng được một thời gian, đạt được thành công lớn. Theo đó, ca khúc mở đầu và kết thúc phim do Trương Lâm hát chung với Mars của công ty Giải trí Thiên Hà và Trần Nguyên của C&C cũng nổi như cồn, ai nấy đều biết đến. Cũng nhờ có Vấn tình, Vương Hề Lâm liên tiếp nhận được các lời mời quay quảng cáo và người mẫu từ các công ty lớn.

Hai cô gái trở nên nổi tiếng khiến thanh danh của Diệp Mộc ngày càng được khẳng định, C&C bắt đầu nể trọng cô, cùng với việc bản kế hoạch năm tiếp theo, lại có thêm một người nữa được sắp xếp vào nhóm của Diệp Mộc, đó là ca sĩ hát chính trong nhóm Mộc Tử thuộc quyền quản lý của công ty Giải trí Thiên Hà vừa tách ra, cũng đã từng nổi tiếng, nhưng không thể vượt qua cái bóng của Mars, không thể vượt lên nên đã rời đi. C&C dùng một mức giá thấp nhất ký hợp đồng với anh, sau đó được Sunny bố trí vào tay Diệp Mộc theo hình thức mua một tặng một. Lúc này đang là lúc đi lên trong sự nghiệp nên tất nhiên cô không từ chối.

Sự nghiệp tiến triển rất tốt đẹp, nhưng Diệp Mộc vẫn thấy như thiếu một cái gì đó. Nghĩ đi nghĩ lại… anh chàng Dung Nham kể từ sau lần đến đưa đồ ăn tối cho cô, mấy ngày nay chẳng thấy mặt mũi đâu, bỏ lại mối quan hệ chẳng rõ ràng giữa hai người, chẳng biết đi vui vẻ ở chỗ nào nữa. Anh thực ra chỉ trêu đùa cô thôi sao? Nếu bây giờ cô nghiêm túc nói ra những cảm xúc cô dành cho anh bây giờ và cả trước kia nữa, anh sẽ vuốt tóc cô, cười rũ rượi rồi nói: “Anh chỉ đùa em thôi mà tiểu quái thú, anh lúc nào cũng coi em là em gái anh…” Thế thì quả là bi đát…

“Diệp Mộc!” Ô Long Trà chạy tới, thở không ra hơi. “Chị mau ra hậu trường, có người đến gây chuyện, sắp đánh nhau đến nơi!” Diệp Mộc giật mình, vội vã đi theo Ô Long Trà, qua phòng hội nghị lớn đang bài trí, bước vào hậu trường. Chiến sự giao tranh không ác liệt như Diệp Mộc nghĩ, ngoại trừ các nhân vật chính của tối nay là Trương Lâm, Trần Nguyên và Mars, chỉ có một vài nhân viên. Một tên béo lùn mặt mày hầm hố đang đứng ở cửa, Trần Nguyên đang che chở cho Trương Lâm, đứng trước mặt tên kia.

“Có chuyện gì thế này?” Diệp Mộc đóng cửa lại, hỏi. Tên béo lùn kia quay đầu sang nhìn Diệp Mộc, Diệp Mộc từ tốn giới thiệu bản thân: “Tôi là Diệp Mộc, người quản lý tại C&C, cho hỏi anh có việc gì? Đây là hậu trường, không phải nhân viên thì miễn vào.”

Tên béo lùn bật cười, càng tỏ rõ vẻ hầm hố: “Vị này là người quản lý của Trương Lâm tiểu thư?” Diệp Mộc gật đầu, bước đến bên cạnh Trần Nguyên đang che cho Trương Lâm, nhỏ giọng hỏi: “Chuyện gì thế này?” Trương Lâm nhìn về phía tên béo lùn, ghé sát vào tai Diệp Mộc, nhỏ giọng kể lại mọi chuyện cho cô. Diệp Mộc sầm mặt, bước ra rồi thẳng thắn từ chối tên béo lùn kia: “Trương Lâm không nhận vụ này. Tôi là người quản lý của cô ấy, quyết định của cô ấy bắt buộc phải thông qua tôi, tôi có thể nói cho anh một cách rõ ràng rằng: Không đồng ý.”