Chương 24: Phiền muộn của bạo long và tên ngốc

6am chủ nhật, Alan lên đường đi tới câu lạc bộ golf nằm ở vùng ngoại thành. Lý Duy ở kí túc xá ngủ ngon lành.

7am, Alan đến sân bóng, gặp mặt với thân chủ cũ là giám đốc Lâm và bạn ông, cùng nhau ăn điểm tâm ở câu lạc bộ. Trên bàn ăn, Alan và bạn bè của giám đốc Lâm là giám đốc Phương thăm dò khả năng hợp tác của nhau. Lý Duy đang chép miệng tặc lưỡi, tiếp tục ngủ.

8am, Alan và mọi người cùng lên xe đến khu đánh bóng. Giám đốc Phương nói kỹ thuật của ông chưa tốt, vung gậy 9 lần mới đánh được. Giám đốc Lâm thì cười bảo trình độ của Alan rất cao, có thể hướng dẫn giám đốc Phương. Lý Duy trở mình, tiếp tục ngủ.

9am, Alan phát hiện kỹ thuật của giám đốc Phương không phải không tốt, mà là cực kỳ tệ hại, cả một tiếng mà có 2 quả. Lý Duy tỉnh dậy, ăn một bữa không tính là bữa sáng, chuẩn bị đi báo danh.

11am, đám Alan đã sớm mặc kệ, không hướng dẫn cho giám đốc Phương nữa, ngoài mặt cổ vũ, trong lòng lại gào thét: ‘f*ck!!! Đánh cái em gái nhà ông, trong lúc ông đánh 9 trái thì người ta đã hơn 18 quả!’. Lý Duy đăng ký xong, trò chuyện với bạn bè về kỳ nghỉ hè của mình như thế nào.

12pm, 9 trái đau khổ cuối cùng cũng đánh xong, giám đốc Phương rất vui vẻ, ý muốn lát sẽ nói chuyện với Alan sau. Alan kiềm nén tâm trạng vạn ngựa lao nhanh lại, khách khí nói hân hạnh. Một đám người cùng lên lên xe quay về nhà hàng của câu lạc bộ ăn trưa. Lý Duy ăn cơm trưa với đôi vợ chồng nhà Quách Vĩ Băng tại một quán ăn.

1pm, trên bàn ăn giám đốc Phương chỉ nói chuyện golf mà không đả động gì đến chuyện hợp tác. Giám đốc Lâm cố ý giúp Alan tìm hiểu cụ thể vụ công ty in ấn của giám đốc Phương định thu mua một công ty nào đó, nhưng lại bị giám đốc Phương phớt lờ không để ý. Lý Duy trong lúc vừa ăn cơm vừa nói chuyện phiếm vô thức lấy cái móc khóa ra vuốt ve, bị ánh mắt sắc lẻm của Suzanne nhìn thấy, nhào tới tra khảo chuyện cậu với Alan hẹn hò. Suzanne tức tối Lý Duy đã giấu cô chuyện đó, kéo Quách Vĩ Bằng bỏ đi.

2:30pm, Alan tạm biệt cái đám trư mê golf đó ra, lên xe trở về nội thành. Lý Duy ở kí túc xá mặt mày buồn rầu. Một phút sau, Alan bị ức chế thành nội thương trò chuyện với Lý Duy đang tủi thân.

“Anh chưa bao giờ thấy tên nào chơi golf dở tệ như thế!”

“Hai người bọn họ bỏ em lại quán cơm, đi một mạch không hề quay lại.”

Hai người ông nói gà – bà nói vịt trò chuyện với nhau, tới khi Alan xả xong hết, Lý Duy vẫn còn đang buồn tủi. Alan yên lặng lắng nghe Lý Duy nói.

Thế là Lý Duy kể cho anh nghe năm đó cậu đã giúp Quách Vĩ Bằng cưa sư tỉ Suzanne lớn hơn cậu 2 tuổi như thế nào. Sau khi cha Quách và mẹ Quách biết được chuyện tình cảm của họ,vô cùng ghét cô con dâu lớn hơn con trai mình 1 tuổi, ép 2 người phải chia tay, nghỉ đông lẫn nghỉ lễ đều không cho Quách Vĩ Bằng ở lại Bắc Kinh, Lý Duy phải giúp 2 người yêu đương lén lút, sau nữa cậu còn phải đốc thúc Quách Vĩ Bằng học tập thật tốt để cùng thi đậu nghiên cứu sinh với Suzanne. Con trai thi đậu nghiên cứu sinh, cha Quách và mẹ Quách không thể ép Quách Vĩ Bằng về quê học, sau đó cũng từ từ chấp nhận Suzanne. Mấy năm gần đây cả ba người bọn họ như là ‘Tam Kiếm Khách’, thường xuyên đi chơi với nhau, dù 2 người kia có một thế giới riêng nhưng chưa bao giờ bỏ mặc Lý Duy như hôm nay.

“Chị ấy bảo em tự tìm bạn trai của mình đi.” Lý Duy ngại ngùng không dám nói rõ ràng nguyên văn câu nói của Suzanne ‘Bà chủ, phiền người hãy đi tìm ông chủ, chúng tôi không có khả năng hầu hạ người.’

Alan hỏi: “Sao em không nói cho cô ấy biết?”

Lý Duy ấp úng không thể nói ra lí do: “Em sợ họ có thái độ khác với quan hệ của anh và em, vì anh là ông chủ của em và họ…Đại khái là như vậy.”

“Dù Suzanne cũng là đồng nghiệp của em, nhưng hai người lại là bạn tốt, em không nên giấu cô ấy, giải thích cho cô ấy hiểu đi, cô ấy sẽ tha thứ.”

Lý Duy chán nản, thất vọng nói lát nữa sẽ gọi cho Suzanne. Alan trấn an cậu một hồi, hẹn cậu lát nữa sẽ cùng nhau ăn cơm.

Nửa tiếng trôi qua, Alan vẫn đang trên đường, Lý Duy phấn khỏi vì Suzanne cuối cũng cũng chịu nghe điện thoại của cậu, còn hẹn cùng nhau ăn cơm, nghe cậu giải thích. Lý Duy áy náy báo cậu không thể đi ăn cùng Alan, Alan cười nói không sao, vốn định vừa ăn vừa an ủi cậu, nhưng chỉ có người buộc chuông mới tháo được chuông, anh cũng vui vẻ khi thấy Lý Duy giải hòa cùng bạn bè, mặc dù bản thân anh bị leo cây.

Buổi tối, ba người vừa thấy mặt nhau Quách Vĩ Bằng lập tức giơ cánh tay bị nhéo ra, đau khổ nói: “Bạn tốt, vì giúp cậu giấu giếm mà tôi bị San San nhéo cả buổi.”

Lý Duy vội vàng xin lỗi, xấu hổ đem phiền muộn của mình nói cho Suzanne nghe. Suzanne nghe xong đập bàn: “Cậu có xem tôi là bạn không? Làm vậy lỡ anh ta nghĩ tôi có thành kiến với cậu thì sao?”

Bị xét xử xong, Lý Duy lại bị ép phải kể rõ ràng cậu và Alan đã hẹn hò với nhau thế nào. Suzanne rất nhanh đã quên mất nỗi đau khổ bị giấu giếm, phấn khởi tìm hiểu chuyện riêng tư của ông chủ khiến Lý Duy không biết làm sao, rồi sau đó không dám giấu gì, giải thích cho họ hiểu lời đồn phong lưu của Alan.

Thỏa mãn lòng hiếu kỳ xong, Suzanne thẳng thắng nói: “Tiểu Duy, yêu ông chủ sẽ bị đồng nghiệp nói này nói nọ. Nhưng em không cần lo lắng, bản thân mình thích là được, quan tâm người khác làm gì.” Không đợi Lý Duy cảm ơn, cô nói tiếp: “Thật ra, chị có nghe trong công ty đồn Jessica để ý em.”

Lý Duy giật mình, vội vàng kể ra sự thật. Suzanne lại cười nói đúng là tung hỏa mù, còn nói cô có thể giúp cậu đem lời đồn về Jessica truyền bá rộng rãi thêm một chút để người khác bớt chú ý đến cậu và Alan. Lý Duy liên tục từ chối, cậu không muốn kéo theo Jessica xuống vũng bùn. Cuối cùng ba người cũng cười nói với nhau như thường ngày.

Ăn cơm xong, Lý Duy thấy thoải mái hơn rất nhiều, nghĩ nghĩ một lúc, quyết định gọi về nhà, nói cho mẹ cậu biết chuyện tình cảm của mình. Lúc trước cậu có hiểu lầm nên nói xấu Alan với mẹ, vì vậy sợ mẹ mình sẽ không chấp nhận ‘tên xấu kia’ kia.

Thật sự là sau khi me cậu biết, rất lo lắng nói: “Tiểu Duy, con nên nghĩ kĩ lại, con thật sự thích loại người đó sao? Tính cách không nói, ngay cả cách sống cũng không đàng hoàng, sau này con sẽ khổ.”

Lý Duy vừa ngại vừa hối hận: “Mẹ, lúc trước là do con hiểu lầm anh ấy, sau này con đã hiểu rõ mọi chuyện, anh ấy không phải người như thế.” Cậu kể thật nhiều ưu điểm của Alan cho mẹ nghe, có lẽ mẹ cậu vẫn còn hơi lo lắng nhưng cũng không phản đối, lần nữa căn dặn Lý Duy phải thăm dò cách sống của người kia thật kỹ. Cúp điện thoại, Lý Duy nghĩ, haizz, đúng là tự lấy đá đập chân mình.

Sau khai giảng, Lý Duy chỉ có thể đến Smith & Miller thực tập 3 ngày một tuần, thứ hai, thứ tư và thứ năm. Thu Phong bởi vì thái độ với công việc không tốt nên bị sa thải, Hạ Vân được ở lại. Lúc Thu Phong đi còn trách móc, chỉ cây dâu mắng cây hòe nói Lý Duy và Hạ Vân bợ mông Jessica và Alex nên được ở lại tiếp tục thực tập. Lý Duy giờ mới thấu hiểu Suzanne nói không sai, cậu chỉ mặc kệ không thèm để ý.

***

Sáng thứ ba, công ty tổ chức cuộc họp các quản lý theo quy định. Ngoài dự kiến của Alan, Ngụy Thiên cũng tham gia cuộc họp. Lão Cát giả lả cười, báo cho mọi người biết trụ sở chính quyết định lập một tổ mới ở Bắc Kinh, tổ tố tụng, chức quản lý sẽ do quản lý của tổ ở chi nhánh Hồng Kông là Ngụy Thiên đảm nhận, thông báo tuyển dụng thêm nhân viên. Tương lai trong vòng nửa năm, Ngụy Thiên sẽ có nửa thời gian làm việc ở Bắc Kinh. Alan nhìn Ngụy Thiên, không biết sau khi Denny nghe được tin này thì có co giò xin về Mĩ không.

Tiếp theo lão Cát thông báo Louis và Alan được đề cử lên quản lý cao cấp. Những quản lý khác cũng đã biết chút ít về việc này qua các tin đồn, giờ lập tức công khai chúc mừng. Đương nhiên, có người thật lòng, có người trong lòng không phục. Trước khi cuộc họp kết thúc, lão Cát đột nhiên làm khó dễ: “Dạo gần đây nghe truyền thông đưa tin 2 đại cổ đông của công ty AB đang muốn tách ra, coi chừng là chuyện lớn. Alan, tôi nhớ trước kia cậu phụ trách hạng mục sáp nhập của công ty AB.”

Alan mỉm cười, lướt nhìn ông nói: “Đúng vậy, là hạng mục tôi đã hoàn thành 2 năm trước. Truyền thông nói quá rồi, hai cổ đông ấy không có xích mích gì cả. Hiện tại Ngụy Thiên đang xử lý tranh chấp của hai bên.”

Một quản lý khác cố ý nói: “Nghe nói là vì năm đó có sơ sẩy trong chuyện sáp nhập. Chuyện này mà bị đồn ra ngoài sẽ không tốt cho chúng ta đâu.”

Alan phản đối: “Vấn đề không phải tại chúng ta, tôi không nghĩ là sẽ có nhiều tổn thất.”

Ngụy Thiên nói đỡ: “Hai cổ đông của công ty AB cũng không có ý muốn rút hẳn cổ phần ra, chúng tôi sẽ thương lượng với đôi bên, tìm ra phương án giải quyết vừa lòng cả hai.”

Lão Cát tỏ vẻ lo lắng nói: “Không phải trách nhiệm của chúng ta là tốt rồi. Nhưng tôi thấy vẫn phải báo cáo lại cho trụ sở ở bên Mĩ, lỡ có chuyện gì không hay, vẫn có biện pháp đối phó.”

Alan sao không biết bụng dạ ông ta khó lường, anh không muốn phí lời tốn nước bọt với lão già này, hơi mất kiên nhẫn nói: “Nếu ông cảm thấy cần thiết thì tùy ý.”

Không lâu sao, lão Cát liền gửi email báo cáo sang Mĩ, còn gửi bản sao cho cả Alan và Ngụy Thiên, ý muốn nói ông ta không hề chơi xấu gì, mà chỉ giống như câu ‘đề phòng bất trắc’. Trong email cố ý phóng đại tầm ảnh hưởng của vụ kia, còn ám chỉ nguồn gốc là bởi hạng mục sáp nhập công ty AB năm đó do Alan phụ trách có sơ xuất.

Alan xem xong, cười khinh khỉnh, gửi email cho Denny, thuận miệng tốt bụng báo cho Denny biết chuyện của Ngụy Thiên. Denny không trả lời, mà là vội vàng chạy sang phòng Alan đóng cửa lại, đen mặt nói: “Sao cậu không nói sớm cho tôi biết Ngụy Thiên muốn đến Bắc Kinh?”

Alan hỏi vặn lại: “Tôi mới vừa biết đây thôi. Cậu là hội viên hội đồng quản trị, đáng lẽ cậu phải biết sớm hơn tôi chứ?”

“Cậu phải biết rằng tôi rất ít xem những thông báo linh tinh của hội đồng quản trị!”

Alan nhún vai: “Tôi có cách gì đây. Anh ta muốn đến sẽ đến, cậu đừng tùy tiện để bị kéo lên giường là tốt rồi.”

Denny chán nản. Ngụy Thiên đứng bên ngoài gõ gõ cửa, đẩy cửa vào, mập mờ chào Denny một tiếng. Denny ngay cả liếc anh ta một cái cũng không thèm, xoay người bỏ đi. Ngụy Thiên đã quen thói không được tự nhiên của Denny, cười cười, nói với Alan: “Xem ra lão Cát có ý kéo chân cậu rồi. Tôi sẽ trả lời sang Mĩ nói chúng ta đang cố gắng giải quyết tranh chấp của họ, việc này sẽ không có ảnh hưởng gì lớn.”

Alan nói cảm ơn: “Ngược lại ông ta nhắc nhở tôi nên đề phòng, tránh đề người ngoài nói lung tung.”

Ngụy Thiên đảo mắt: “Tôi nghĩ cậu bận chuẩn bị cho vụ đề cử quản lý cao cấp rồi, chuyện này nên để người khác làm.”

Alan tự nhiên biết rõ ‘người khác’ mà Ngụy Thiên ám chỉ là ai, bộ dáng chả sao cả nói: “Nếu anh mời được thì tốt.”

Ngụy Thiên đối với Denny mỗi lần xuống giường là vô tình cũng không biết làm sao, nghiêm mặt xin Alan: “Mỗi lời tốt đẹp của cậu đều có ích hơn so với tôi.”

Alan chỉ cười cười không nói gì, đánh giá Ngụy Thiên từ trên xuống dưới. Thừa nhận Denny không hề muốn bị bó buộc bởi tình cảm, còn gu ăn mặc của Ngụy Thiên phải nói rất thê thảm, caravat dài không hề hợp với âu phục, áo quá dài khiến chân anh ta càng ngắn và to ra, đôi giày to đùng nặng nề, một chút tinh anh của giới luật sư cũng không có.

Alan thầm đấu tranh cả buổi mới nói: “Tôi thấy bộ âu phục của anh không hợp lắm. Để tôi giới thiệu cho anh một nhà thiết kế cao cấp, thiết kế cũng không tệ, nhất định sẽ giúp anh thay đổi hình dạng.”

Ngụy Thiên khó hiểu nói: “Thì có quan hệ gì tới âu phục của tôi?”

Alan chỉ cười không nói gì. Ngụy Thiên hiểu ra chút chút, nhận danh thiếp mà Alan đưa, tìm thư ký giúp anh ta hẹn trước.