Chương 24 – Sủng ái yêu chiều

Trở lại phòng ngủ, Lăng Khiên cầm lấy quần áo sạch bước vào nhà tắm. Đồng Yên ngồi trên thảm lật xem tạp chí. Tất cả đều là tạp chí về săn thú, cô xem cũng không hiểu lắm nhưng suy nghĩ nhiều một chút thì sau này hai người dễ dàng câu thông.

Lăng Khiên đợi Đồng Yên rửa mặt rồi đi xuống lầu. Lý Duệ cùng với Tư Triết đã chuẩn bị sạch sẽ chiến lợi phậm vừa mang về lúc chiều, đang loay hoay làm giá nướng. Đồng Yên nhìn một con thỏ hoang ở trên thanh sắc thì trong mắt hiện lên một tia sợ hãi, không suy nghĩ gì đi tới trốn phía sau Lăng Khiên (Vi: Chị này đúng là ngây thơ trong sáng. Thỏ mà cũng sợ ~_~).

Anh ôm lấy bả vai cô cười nói: “Đừng sợ. Nó sẽ không ăn em, lát nữa chúng ta ăn nó.”

Cô ngẩng đầu nhìn anh, đôi mắt tràn đầy thương hại: “Thật đáng thương.”

Lăng Khiên khụt khịt mũi cười khẽ: “Đây chỉ đơn giản là kiếm thức ăn duy trì sự sống thôi mà. Em đừng suy nghĩ gì nhiều.”

Cô gật đầu, không dám nhìn nữa chỉ có thể thương hại con thỏ thôi.

Lò nướng đã chuẩn bị xong, trời căn bản cũng đã tối rồi, Lý Duệ thuần thục nổi lửa, mang giá tử tới, mấy người ngồi vây quanh trước nhà gỗ, nghe tiếng kêu của lửa cháy lép bép, hưởng thụ thêm cả ánh trăng sáng trong lành mát mẻ, ngửi lấy từng đợt mùi thơm của thịt nướng, trên mặt mỗi người vừa là hưởng thụ vừa thần thái thích ý, bao gồm cả Đồng Yên vừa bị dọa cho sợ hãi. (Vi: E hèm, đúng là ăn ngon thì quên tất cả)

Lăng Khiên ôm thật chặt cô vào trong ngực, không để cho cô móng vuốt lộn xộn, đem thịt nướng cắt thành từng miếng từng miếng bỏ vào trong bát cô. Cô chỉ cần dùng đũa gắp ăn mà thôi.(T_________T, siêu chiều)

Ăn trong chốc lát, Đồng Yên thấy không vui nói: “Anh đừng có làm cho người khác thấy mình mất đi năng lực cuộc sống như vậy chứ.”

Lăng Khiên cũng không nhìn cô, vẫn tiếp tục hành động đang làm, gắp đầy thịt vào trong bát cô, sau đó lấy một tờ giấy ăn lau khóe miệng cho cô nói: “Vậy thì em cứ coi như mình mất đi năng lực cuộc sống đi.”

Cô trợn mắt, rồi bất đắc dĩ cầm lấy đôi đũa của mình nói: “Mà sao một miếng anh cũng không ăn vậy?”

Hai người không được để ý tới ở đối diện cuối cùng cũng lên tiếng.

Lý Duệ nói: “Cậu ấy cũng là muốn ăn, nhưng lại không có cái phúc phận đó.”

Lực Tư Triết mãnh liệt gật đầu phụ họa thêm: “Lăng Khiên ý, điểm này mà nói, giống hệt như người hầu của em vậy.” Quay sang Lăng Khiên: “Cậu dám giống như tôi ăn thịt, uống rượu không?”

Lăng Khiên hung hăng, trừng mắt liếc Tư Triết một cái, cầm lấy lon bia hướng anh ném tới. Lục Tư Triết nhảy ra sau tránh mấy, hướng anh ngoắc ngoắc ngón tay: “Có gan thì để sủng vật của cậu xuống đuổi theo tôi đi.”

Nói xong Lục Tư Triết đột nhiên ngậm miệng lại, Lăng Khiên sắc mặt trong nháy mắt biến hóa mấy cái, Lý Duệ khó hiểu nhìn mọi việc. Một lát sau, ba người nghe thấy một thanh âm thấp nhu.

“Sủng vật?”

Lăng Khiên mím môi, sắc mặt tái nhợt vài phần, cúi đầu nhìn cô. Cố họng khẩn trương nuốt nuốt mấy ngụm nước bọt, qua một lúc lâu sau mới dùng giọng nói vô cùng ôn nhu mở miệng: “Là sủng ái cưng chiều.”

Lục Tư Triết cũng lập tức phụ họa: “Đúng vậy, đúng vậy a. Sủng ái sủng ái a. Uống bia, uống bia đi.” Nói xong anh không dám nhìn Lăng Khiên, vội vàng cầm lấy lon bia của mình tu sủng sục.

Thời gian còn lại Lục Tư Triết cũng không dám mở miệng nói một câu, Lăng Khiên cũng không còn tâm trí mà so đo với anh, tâm tình cẩn thận quan sát động thái của sủng vật trong ngực mình.Nụ cười trên mặt cô không có bất kỳ biến hóa nào, nhưng cô lại buông thõng mí mắt không hề nhìn anh thêm một lần nào.