Chương 24 – Thạch trung chi thần

ương truyền lúc sơ khởi thế gian này vốn là một vùng hỗn độn không biết cao thấp trên dưới trái phải.

Sau đó Bàn Cổ khai sinh ra trời đất, lúc đó vùng không gian hỗn độn ấy mới được chia thành trời và đất.

Trời ở trên, đất ở dưới.

Chỉ tiếc không lâu sau đó, bầu trời xuất hiện rất nhiều lỗ thủng, khiến cho sinh linh đồ thán.

Em gái Bàn Cổ là Nữ Oa vốn mang lòng từ bi, mắt thấy muôn dân chịu tai kiếp thì không đành lòng, vì thế bà không tiếc tổn hao tâm sức nghĩ ra một cách để cứu chúng sinh.

Bà quyết định luyện đá vá trời.

Nữ Oa bèn dùng tinh lực cả đời luyện thành ba vạn sáu ngàn năm trăm lẻ bốn viên thần thạch, mỗi viên khảm lên một lỗ thủng trên trời, cuối cùng nỗ lực đã được đền đáp, bầu trời được vá không còn một kẽ hở.

Nhưng lại xuất hiện một vấn đề khác…

Một vấn đề không phải quá nghiêm trọng nhưng nhất định phải giải quyết.

Hóa ra Nữ Oa ước tính có hơi lệch một chút, bà vá trời xong lại phát hiện ra còn dư bốn viên đá không giống nhau.

Bốn viên thần thạch!

Bốn viên thần thạch này đều là những viên đá thần kỳ mang trong mình phẩm chất xuất chúng, mang lực lượng thần kỳ nhưng đáng tiếc là không có duyên dùng phẩm chất bất phàm ấy để vá trời.

Nữ Oa cảm thấy vô cùng tiếc nuối, bốn viên thần thạch này do một tay bà khổ công luyện thành, bây giờ lại không biết dùng cách nào để tận dụng cho hết những tố chất của bốn viên thần thạch này, bỗng nhiên lại nghĩ đến câu nói “Có tài mà chẳng gặp thời”!

Để tránh phụ lòng bốn viên thần thạch hiếm có này, Nữ Oa lại phải suy nghĩ rất lâu, bà muốn tìm ra cách xử lý với bốn viên thần thạch này.

Bà nghĩ rất lâu, nghĩ rất rất lâu, sau cùng mới nghĩ ra được một biện pháp.

Bốn viên thần thạch này mỗi viên đều mang trong mình sức mạnh thần kỳ, sao không ném chúng xuống những nơi khác nhau dưới hạ giới, để tùy nhân duyên của từng viên mà tạo phúc cùng người có duyên với chúng?

Tâm ý đã quyết, Nữ Oa không do dự mà trịnh trọng đưa bốn viên thần thạch đến với nhân gian để tìm nhân duyên.

Viên thần thạch đầu tiên được ném xuống thế gian được gọi là…

“Băng Phách.”

“Băng Phách” là một viên thủy tinh trong suốt đẹp đẽ, long lanh như giọt lệ, sáng chói rực rỡ, Nữ Oa cầm Băng Phách lưu luyến không nỡ rời, dịu dàng cầu nguyện cho tương lai của nó:

“Băng Phách, mi là viên đá đẹp đẽ lộng lẫy nhất trong số bốn viên thần thạch, hơn nữa thạch tính mát mẻ, nếu như đặt mi ở trong miệng người chết thì có thể bảo vệ thi thể không bị mục rữa, vĩnh viễn không thay đổi…”

“Băng Phách à, hãy để ta chúc phúc cho nhân duyên của mi, chỉ mong sau này mi có thể gặp hai người thực lòng yêu thương nhau, nếu chẳng may một trong hai người chết trước, mi hãy bảo tồn vĩnh viễn di thể của người đó để cho kẻ cô độc đáng thương còn lại trên đời kia vẫn còn một chút an ủi lẫn kỷ niệm về người mà mình yêu thương.”

Nói tới đây, Nữ Oa cho dù ngàn vạn lần không muốn nhưng vẫn phải ném Băng Phách xuống nhân gian, đồng thời lúc này bà cũng không kìm lòng được mà nhỏ xuống một giọt lệ, không biết có phải vì không muốn để Băng Phách xuống nhân gian chăng?

Hay vì câu chuyện tình yêu đầy đau khổ mà cảm động lòng người sẽ đến với số phận của Băng Phách?

Viên thần thạch thứ hai được Nữ Oa ném xuống thế gian tên là…

“Bạch Lộ.”

Thực ra mà nói thì “Bạch Lộ” cũng không hẳn là một viên đá, bởi vì ở giữa chất liệu màu trắng của đá thì bên trong Bạch Lộ còn lẫn cả hàn thiết màu trắng phát sáng lấp lóa.