Chương 24 – Thứ tư, ngày 20 tháng 7: 36oC

Không khí công ty gần đây luôn rất nặng nề, ngoài chuyện tôi làm mất khách hàng, hàng ngày đi làm tôi đều làm ra vẻ miệt mài nhận tội, dần dần tôi phát hiện các đồng nghiệp ở tổ khác hàng ngày cũng đều lêu lổng, rảnh rỗi một cách thanh nhàn, giao lưu lúc ăn cơm trưa mới phát hiện hóa ra trong tay mọi người đều không có khách hàng nào, chẳng trách gần đây chỉ cần sếp Vương vừa rời công ty liền có thể nghe thấy tiếng nhạc nền của đủ loại trò chơi phát ra từ các góc.

Sếp Vương dạo này sống rất lộn xộn, hàng ngày đến công ty liền không hé môi, khóa mình trong phòng làm việc, thỉnh thoảng ngơ ngẩn cả ngày, tới giờ tan làm liền không thấy bóng dáng ông đâu nữa. Nhưng hôm nay ngoại lệ, sếp tới công ty chưa được bao lâu đã kích động ra ngoài, tới buổi chiều lại mang gương mặt hồng hào trở về, giống như diều hâu ra ngoài kiếm thức ăn, ngậm về một vụ làm ăn cho lũ oắt con không tim không phổi chúng tôi – nhân viên mấy công ty IT lân cận muốn cùng nhau tổ chức một buổi hẹn hò tám phút quy mô lớn, sếp Vương cố gắng hết sức cuối cùng cũng cướp được quyền tổ chức. Báo chí hàng ngày đều cập nhật tin tức liên quan đến khủng hoảng tài chính, trong không khí ảm đạm ấy, tôi chỉ cảm thấy trên toàn quốc ngành bị ảnh hưởng nhiều nhất bởi khủng hoảng tài chính có lẽ chính là ngành chúng tôi, sếp Vương luôn nhận tổ chức những hôn lễ cao cấp, thông thường chỉ hai, ba vụ là có thể chống đỡ được nửa năm, các thiếu gia Bắc Kinh cực kì nhiều vì thế ông chưa từng lo lắng về nguồn khách hàng. Nhưng khủng hoảng tài chính vừa ào tới, các thiếu gia lập tức có thêm một lí do từ chối kết hôn lớn lao lại hợp lí. Tháng bảy, tháng tám, tháng chín hàng năm đều là mùa cưới, song thị trường năm nay vô cùng ảm đạm, công ty đối thủ trước kia có vài nhà đã lặng lẽ biến mất trong giang hồ, mấy hội quán tư nhân luôn phụ trách tổ chức hôn lễ cao cấp riêng tư càng như đã hẹn trước với nhau, nhiều nhà tạm dừng kinh doanh hoặc đóng cửa cho êm chuyện.

Tôi và Vương Tiểu Tiện cùng xuất phát đi liên hệ địa điểm, áp suất thấp trong văn phòng kéo dài cho đến lúc ra đường. Ngồi trên taxi, tôi trêu Vương Tiểu Tiện, “Ôi, Tiểu Tiện, anh nhìn bên đường kìa, có hai con chó đang ve vãn nhau”.

Vương Tiểu Tiện liếc tôi một cái, tiếp tục nhắm mắt nghỉ ngơi.

Tôi lúng túng một lát, thử nói tiếp, “Tiểu Tiện, anh nhìn bên kia kìa, hai gã đàn ông đang đánh nhau, đánh đến nỗi gầu tóc bay tung tóe”.

Vương Tiểu Tiện lặng lẽ lấy tai nghe từ trong túi ra đeo.

Tôi trầm mặc một lúc, sau đó tháo tai nghe của anh ta xuống, “Anh làm gì đấy, dài mặt ra cho ai xem”.

Vương Tiểu Tiện trừng mắt với tôi, “Chẳng có gì để nói với cô cả”.

“Biết vì sao anh như vậy, hiểu lầm rồi, không phải như anh nghĩ đâu”.

“Vậy như thế nào?”.

“Ngụy Y Nhiên có triệu chứng khủng hoảng tiền hôn nhân, tôi đại diện hội liên hiệp phụ nữ đi trừng phạt anh ta thôi”.

“Thật không?”.

“Thật”.

“Sao nghe khả nghi vậy? Cô sẽ không vì quá kích động, chớp mắt phân tách thành một sát thủ tình cảm chuyên chia rẽ nam nữ đã đính hôn đấy chứ?”.

Tuy trong lòng chợt nhói đau nhưng tôi vẫn vui cười hớn hở, “Có thể không, sao tôi lại kích động chứ. Nói cho anh biết, nếu để tôi tham gia chính trị, tôi sẽ mở cuộc càn quét bắt giữ những phần tử chuyên chen chân trên quy mô cả nước, đang gây án, có tiền án, một kẻ cũng không tha, mười kẻ trói thành đống, ở giữa nhét tên lửa, đem tất cả bọn họ gửi về hành tình lòng lang dạ sói”.