Chương 24: Tỏa Sáng 2

Tiết mục biểu diễn nghệ thuật rất vội, sau đó Đỉnh Phong lại phát hiện ra một chuyện rất nghiêm trọng, cô không có lễ phục!Tiêu Mộc cũng có một bộ âu phục màu trắng, nhưng ngay cả một bộ lễ phục nhỏ cô cũng không có, đây là lý gì?

Tập hát nhiều làm cô quên mất chuyện quan trọng như vậy, cô đúng là đâu heo, đúng là đầu heo, đúng là đầu heo!

Lúc Tiêu Mộc đi nhà vệ sinh, Đỉnh Phong mặt như đưa đám ngồi chồm hổm trên đất. Bây giờ cô không có tâm trạng tập hát với Tiêu Mộc, nhìn anh đi đâu cũng đều tỏa sáng, nhìn lại mình, Đỉnh Phong cảm giác mình đã chạm đến cảnh giới của sự đáng sợ.

“Ah…. Đỉnh Phong!”. Sau giờ học, Diêu Bội Chi và Lý Gia Nhạc chạy đến phòng âm nhạc để xem hai người luyện tập, không ngờ bọn họ lại thấy Đỉnh Phong mặt mũi phờ phạc rũ rượi.

Bọn họ nghĩ Đỉnh Phong sẽ nhân cơ hội này để phát triển tình cảm với Tiêu Mộc.

Lý Gia Nhạc đưa chân đá Đỉnh Phong, hỏi: “Sao vậy?”.

Đỉnh Phong thở dài một cái, khoát tay: “Đừng hỏi tớ”.

Diêu Bội Chi cúi người xuống, nhéo mặt của Đỉnh Phong nói: “Có chuyện gì nói với chị đây xem nào, các chị sẽ giúp em giải quyết”.

Đỉnh Phong run rẩy lông mày, nói vào tai Diêu Bội Chi: “Tớ quên chuẩn bị lễ phục rồi, ngày mai ra sân biểu diễn làm sao?”.

Diêu Bội Chi chẹp chẹp miệng, bất đắc dĩ nói: “Hóa ra là chuyện này!”.

Đỉnh Phong nóng nảy: “Chuyện này không phải là chuyện nhỏ!”.

Diêu Bội Chi cười nói: “Được rồi, tớ cho cậu một cái là được mà!”.

Đỉnh Phong nhíu mày: “Không cần, tớ không cần cậu cho tớ!”.

Diêu Bội Chi cũng nhíu mày: “Thế cậu muốn làm sao?”.

Nháy mắt, sau lưng Đỉnh Phong như có một cái đuôi, ve vẩy nói: “Cậu lấy một bộ trước kia của cậu cho tớ mượn là được”.

Diêu Bôi Chi nâng trán: “Được rồi, cậu không muốn tớ cho cậu đúng không?”.

Đỉnh Phong gật đầu một cái.

Lý Gia Nhạc cười nói: “Không ngờ lòng tự ái của mặt tròn rất lớn!”.

Đỉnh Phong nói: “Tất nhiên rồi”.

Lý Gia Nhạc cười nói: “Nếu Bội Chi chuẩn bị lễ phục cho cậu, vậy thì tớ cũng không thể chơi không rồi, trang điểm ngày mai của cậu sẽ do tớ xử lý”.

Đỉnh Phong nuốt một ngụm nước bọt hỏi: “Cậu chắc chứ?”.

Lý Gia Nhạc gằn từng chữ nói: “Tớ chắc chắn, cậu đừng có mà xem thường chị đây, cậu giấu vụ ca hát thì chị cũng không lộ vụ trang điểm ra ngoài, bảo đảm ngày mai cậu sẽ vô cùng tỏa sáng”.

Mắt Đỉnh Phong sáng lên: “Có thể đạt được cảm giác như Cô bé lọ lem làm công chúa không?”.

Lý Gia Nhạc dùng ánh mắt không tin được nhìn Đỉnh Phong, trịnh trọng nói: “Với kỹ thuật trình độ cao của tớ… không làm được….”. Cô ấy dừng một chút, “Tớ thật sự không thể biến một quả dưa hấu thành công chúa? Bội Chi, cậu thấy thế nào?”.

Diêu Bội Chi cười nói: “Công chúa dưa hấu?”.

“Phụt ––”, Lý Gia Nhạc cười, giơ ngón tay cái lên, “Cậu được lắm”.

Đỉnh Phong nắm quyền: “Hai người các cậu!”.

Diêu Bội Chi và Lý Gia Nhạc cười lăn cười bò trên đất, lúc thấy Đỉnh Phong sắp đánh các cô, Bội Chi chỉ vào cửa phòng học nói: “Tớ nghe thấy tiếng chân của Tiêu Mộc”.

Đỉnh Phong vội vàng khôi phục lại nguyên dạng, nhưng chờ một lúc vẫn không thấy Tiêu Mộc đi vào.

Quay đầu lại, hai người kia đã không thấy bóng dáng đâu.

Đỉnh Phong cắn răng, giận dữ hét lớn: “Hai người các cậu chờ đấy!”.

“Có người vừa đến à?”. Tiêu Mộc đi vào, quần áo thể thao màu xám nhạt càng làm nổi bật thân hình hoàn mỹ của anh, sợi tóc đung đưa theo bước chân, gương mặt trắng nõn trong suốt, có cảm giác như nhìn bức tranh thủy mặc. Mắt phượng nhẹ nhàng nâng lên, khóe môi khẽ mím.

Đỉnh Phong sững sờ, vậy mà đến.

“Vừa rồi Bội Chi và Gia Nhạc đến thăm em, cho nên….”. Đỉnh Phong dừng một chút, chắc là anh có nghe được giọng cô rống lúc nãy.

Phong cách thục nữ cái gì, thiếu nữ điềm tĩnh cái gì, mẹ kiếp, tất cả không có một chút liên quan nào đến cô cả.

Tiêu Mộc nhìn đồng hồ trên tay, nói với Đỉnh Phong: “Đi ăn cơm thôi, trễ rồi, luyện tập cũng khá tốt rồi, ngày mai chúng ta có thể lên biểu diễn”.

Đỉnh Phong gật đầu một cái, cầm áo khoác lên mặc vào, rồi đi theo sau lưng Tiêu Mộc.

Ở cửa trường học thường có một vài quán ăn vặt, bán nhiều món ăn vặt, mặc dù nhìn không được vệ sinh nhưng không phải có người nói, ăn đồ không sạch chưa chắc đã bệnh.

Lúc Đỉnh Phong đi ngang cửa hàng mứt quả, hít mũi một cái thì một mùi ngọt ngấy thơm chui vào trong mũi.

Sau khi ngửi thấy thì thấy một bà cụ khoảng năm sáu chục tuổi đang kéo một hòm thủy tinh, bên trong bầy rất nhiều loại mứt quả.

Đỉnh Phong nhìn thấy mưt quả dậu tây, nuốt một ngụm nước bọt, chuẩn bị lấy tiền ra mua.

Giọng nói của Tiêu Mộc lại vang lên: “Bà ơi, cho con hai xiên mứt này”. Ngón tay anh chỉ vào hòm thủy tinh, bên trong có hai xiên mứt dâu.

Đỉnh Phong nuốt một ngụm nước bọt, nhìn Tiêu Mộc, hỏi: “Anh thích ăn dâu tây à?”.

Mắt Tiêu Mộc nâng lên, nói: “Không”.

Trong lòng Đỉnh Phong nói móc: không thích thì anh mua làm gì? Mặc dù em thích anh nhưng anh không thể mua hết chứ, ít nhất cũng phải để lại một cái chứ.

Bà cụ dùng giấy bọc kỹ mứt quả, đưa vào tay Tiêu Mộc.

Tiêu Mộc đưa một cái vào tay Đỉnh Phong.

Đỉnh Phong nhìn mứt quả trong tay, sững sờ nhìn Tiêu Mộc, hỏi: “Cho em à?”.

Tiêu Mộc gật đầu một cái.

Mắt Đỉnh Phong híp lại thành một đường, cười không khép miệng, há miệng ăn một miếng dâu tây.

Dây tây bây giờ cũng không được lớn nhưng màu sắc cũng rất tươi, ăn cũng rất tốt.

Mắt Tiêu Mộc khẽ liếc gương mặt Đỉnh Phong, khóe miệng chậm rãi giương lên.

Đúng là một đứa nhỏ.

… …… …… …..

Thật lâu về sau, khi Đỉnh Phong nhớ lại lúc đó, nếu như cô cẩn thận một chút, có lẽ có thể phát hiện, Tiêu Mộc không hề đưa mứt quả còn lại cho cô.

… …… …… …..

Ngày biểu diễn tiết mục nghệ thuật.

Sáng sớm Đỉnh Phong đã chạy đến nhà Bội Chi, xem lễ phục tốt nhất trong miệng Bội Chi.

“Ta ta ta tàn!”. Bội Chi mở một hộp giấy màu trắng ra.

Đôi mắt Đỉnh Phong mở lớn, váy thuần trắng, không hề có cảm giác nặng nề mà chỉ dài đến đầu gối, nhìn vừa dí dỏm vừa đáng yêu, trên váy điểm lấm chấm, thiết kế thu eo làm nổi bật cả người.

Đỉnh Phong hứng phấn chạy đến phòng vệ sinh thay đồ,cô quan sát mình trong gương. Mặc dù không đạt đến hiệu quả Ma Tước hóa Phượng Hoàng nhưng mà cũng dễ nhìn hơn rất nhiều.

“Nhưng… Bội Chi, có phải là cậu mới mua không, sao lại vừa với tớ như vậy!”. Đỉnh Phong nhíu mày.

“Ai da, nếu là y phục của tớ thì không hợp với cậu, bộ y phục này coi như là tớ cho cậu mượn, đừng câu nệ”. Bội Chi vỗ vỗ vai Đỉnh Phong.

Đỉnh Phong lắc đầu: “Bội Chi, không phải là lòng tự ái của tớ mạnh mà là tớ cảm thấy cậu đã giúp tớ quá nhiều, tớ rất ngại”.

Bội Chi nhéo nhéo mặt Đỉnh Phong, hỏi: “Chúng ta có phải là bạn bè không?”.

Đỉnh Phong gật mạnh đầu: “Tất nhiên”.

Khóe môi Bội Chi hơi nâng lên: “Bạn bè với nhau, không có giúp hay không giúp mà chỉ có quan tâm hay không quan tâm mà thôi. Những cái này là việc tớ phải làm”.

Khóe miệng Đỉnh Phong nhếch lên, gật đầu một cái.

“Bội Chi, mau mở cửa cho tớ”. Giọng nói Lý Gia Nhạc vang lên ở ngoài cửa, gõ cửa ầm ầm.

Cửa vừa mở ra, Lý Gia Nhạc chạy thẳng vào ghế salon, ngã xuống trên ghế, vô lực nói: “Bội Chi, nhà của cậu thật không dễ tìm, không chỉ có vậy, tớ còn gặp một người vô cùng đặc biệt”.

Đỉnh Phong nghe thế, thì hỏi: “Có phải là người gác cổng đó không?”.

Lý Gia Nhạc vội vàng gật đầu: “Đúng là người đó, lúc tớ mới đến, sống chết không cho tớ vào, tớ mới nói tớ là bạn học của Bội Chi, anh ta còn nghi ngờ, hỏi tớ có phải là đồng hương của cô bé mặt tròn hay không?”.

Đỉnh Phong vỗ trán: “Anh gác cổng thật hao tâm tổn trí”.

Bội Chi nói: “Tớ đã quen rồi”.

Lúc này Lý Gia Nhạc mới nhìn rõ trang phục của Đỉnh Phong, cũng kinh hãi: “Đỉnh Phong, không ngờ cậu mặc lễ phục nhìn rất đẹp”.

Đỉnh Phong cười hì hì: “Có thật không?”.

Lý Gia Nhạc cầm hộp trang điểm của mình: “Có tớ giúp cậu, không mê chết Tiêu Mộc, tớ không mang họ Lý!”.

Đỉnh Phong cổ vũ, nói với Lý Gia Nhạc: “Đến đây, tớ chuẩn bị tốt lắm”.

Bội Chi bị đuổi đến phòng vệ sinh. Lý do là muốn cho cô thấy cái gì là biến thân.

Trán Bội Chi hiện vạch đen, đây là nhà của cô cơ mà!

Nửa tiếng sau, Bội Chi nghe thấy Lý Gia Nhạc tự tin nói: “Tớ làm xong rồi, Bội Chi, mau đến xem!”.

Diêu Bội Chi đi ra, lúc nhìn thấy Đỉnh Phong, cô chỉ muốn chửi tục.

Mẹ.

Trang điểm thế này mà cũng mất nửa giờ.

Lý Gia Nhạc tự tin nói: “Sao? Đây chính là cách trang điểm mới nhất của Hàn Quốc, nhìn như không trang điểm vậy!”.

Diêu Bội Chi bày tỏ: “Đúng là tớ cảm thấy như chả làm gì vậy”.

Lý Gia Nhạc nghe vậy, chán nản: “Ý của cậu là tớ thất bại?”.

Diêu Bội Chi gật đầu nói: “Để tớ làm cho”.

Lý Gia Nhạc như đưa đám, quay đầu về phía Đỉnh Phong, nói: “Sau này tớ sẽ theo họ cậu, Dương Gia Nhạc”.

Đỉnh Phong cười một tiếng, bị Lý gia Nhạc chọc cười.

Sau đó, Lý Gia Nhạc bị Diêu Bội Chi đuổi đến nhà vệ sinh để “đạt được hiệu quả kinh ngạc”.

Tất nhiên, Diêu Bội Chi không để cho Lý Gia Nhạc đợi quá lâu. Không đến mười lăm phút , Bội chi đã trang điểm xong.

Lúc Đỉnh Phong đi ra, Lý Gia Nhạc sửng sốt.