Chương 24: Vịt con

Cuộc sống ở trang viên rất thảnh thơi. Ngày nào Yến Hồng cũng ăn trái cây tươi không hết, còn nhìn cảnh đẹp bất tận, đùa giỡn mỹ nam không dứt… ách, mỹ nam đương nhiên chuyên chỉ Đông Phương Manh thiếu gia, người khác cho nàng mượn lá gan nàng cũng không dám đi đùa giỡn. Ngày tháng sướng như tiên. Nhưng mấy ngày nay, Đông Phương Manh lại rất thần bí, thường thường không chú ý một chút là biến mất tăm. Lần nào cũng phải huy động cả đám người chạy lần khắp trong ngoài trang, có lúc còn tìm không thấy người nữa. Nghĩ nghĩ, thiếu gia này mới học nói, toàn phủ chính là bảo bối mới mẻ đây mà, cả ngày từ sáng tới tối trốn nhà đi ra chơi trò mất tích, không làm người ta bớt lo được. Hơn nữa mỗi lần tìm thấy hắn đều ở chỗ rất kỳ cục, không phải trong ngòi nước chảy qua cánh đồng bắp thì là trong hòn núi giả, còn có một lần giày vò leo lên tới nóc nhà, thiếu chút nữa là vợ chồng Công gia ngất vì hoảng.

Yến Hồng nghĩ muốn bể đầu cũng không biết làm sao hắn lên đó được, hỏi hắn không bằng hỏi mấy cái xà ngang. Vì thế Yến Hồng không thể không thực thi chính sách kềm người gấp rút, diễn vai bám đuôi hai mươi bốn giờ. Không dè sáng nay, thằng nhãi này lại biến mất. Yến Hồng lật tung hết những chỗ gần đây hắn hay xuất hiện cũng không thấy người. Cả trang viện thiếu điều bạo động. Về sau quản sự Tiểu Lâm tìm thấy hắn bên ổ gà ở một nhà tá điền đằng sau viện. Khi đó hẳn là thiếu gia đang chuẩn bị ăn trộm ổ gà nhà người ta… Yến Hồng nhìn Đông Phương Manh rón ra rón rén bỏ trứng vịt vào trong ổ gà, nhịn không được muốn ngửa mặt lên trời thét dài, thằng nhãi này thật là… càng lúc càng có sáng ý. Cho dù muốn giấu trứng vịt đi cũng không cần mỗi ngày tìm một chỗ, nay chỗ này mai chỗ nọ chứ? Đâu phải đội du kích đâu, hic. Nhưng nhìn vẻ mặt nghiêm túc của hắn, Yến Hồng lại nhịn không được buồn cười. Nghĩ đến buổi tối mấy ngày nay tiểu ngốc kiên trì muốn ôm trứng vịt lên giường ngủ chung Yến Hồng lại cảm thấy bi ai hết chỗ nói. Mấy tối rồi đó, nàng không dám trở mình không dám đụng vào hắn thậm chí không dám nhắm mắt, chỉ sợ không cẩn thận đè bể trứng bảo bối của hắn. Cuối cùng đành thê thảm trải đệm xuống đất, thế này mới ngủ được một giấc.

Sáng sớm còn phải thức trước khi hắn dậy leo lại lên giường, nghĩ mà không nhịn được nước mắt đồng tình cho bản thân. Phải nói tên này có lẽ có công năng đặc biệt thật. Tự mình hắn ôm mấy đêm liền mà trứng vịt không sứt mẻ gì. Với cái nết ngủ hận không thể biến ra bảy mươi hai biến của hắn, phải nói đây đúng là kỳ tích!! Nàng nói ngon dỗ ngọt, hao hết nước miếng để hắn đặt trứng vịt ra chỗ khác, thiếu gia hắn xem như không nghe, sau đó còn chạy tới thư phòng lấy bút vẽ và màu nàng chế riêng, tặng cho mấy quả trứng vịt không biết là tốt số hay xấu số kia mỗi quả một màu, đỏ cam vàng lục lam chàm tím toàn bộ trình diện hết! Lúc ấy làm nàng há hốc mồm.

Sau Giai Nhân nảy ra cách, lúc vô tình khi cố ý cứ liếc mắt nhìn trứng bảy sắc cầu vồng của hắn. Mới đầu tên này còn chưa để ý, chừng sau bị liếc nhiều quá, ý thức được nguy cơ liền thần không biết quỷ không hay đổi chỗ, đến nàng cũng không biết hắn giấu đi đâu. Không dè hắn ngốc thì ngốc nhưng lại am hiểu sâu sắc đạo lý thỏ khôn có ba hang nhé! Chỗ giấu càng lúc càng khiến người ta nghĩ không ra… Tá điền tất nhiên không keo kiệt gì rơm rạ để bện ổ gà, thậm chí còn rất khẳng khái tặng thêm một mớ; không lấy làm phiền nói cho Đông Phương Manh nghe làm sao mới ấp ra được vịt con; cũng mặc kệ tên kia nghe hiểu hay không, vấn đề lớn nhỏ gì đều nhấn mạnh mấy lần.

Ông cụ không rõ sự tình cho là hắn muốn ấp mấy con vịt con để chơi, còn nhiệt tình muốn tặng một con gà mái dầu đang ấp trứng cho hắn làm vịt mẹ. Yến Hồng ở bên cố nhịn cười thiếu nước co giật. Ngược lại, tiểu ngốc bày ra bộ dạng nghiêm túc lắng nghe, còn như lọt vào tai bao nhiêu thì chỉ có ông trời biết.

Yến Hồng buồn cười chỉ vào ổ rơm trong lòng hắn hỏi: “Manh Manh lấy cái này làm gì?”

Hắn cúi đầu quan sát nửa ngày, sau đó ngẩng lên mím môi, đắc ý nửa ngày, đáp: “Trứng, giường, ngủ.” Vẫn là nhả ra từng chữ từng chữ.

Yến Hồng gật đầu, ồ, ra là giường cho trứng bảo bối của hắn ngủ. Nghĩ nghĩ lại hỏi hắn: “Manh Manh, muốn xem vịt con không?”

Đông Phương Manh nghi hoặc nghiêng đầu: “Vịt con?”

Yến Hồng híp híp mắt, cười gian: “Trứng bên trong sẽ lớn thành vịt con.”

Đông Phương Manh nghe xong giật mình, mở to mắt nhìn trứng bảy sắc trong ổ rơm chòng chọc, giống như giây tiếp theo sẽ có vịt con từ trong đó chui ra vậy, khẩn trương tới nỗi không dám thở. Lão tá điền thẳng tính nghe xong thật tình nhịn không được lén lút lườm Yến Hồng một cái, bụng nghĩ thiếu phu nhân này nhìn dịu dàng dễ thương sao cứ ưa ăn hiếp người thật thà thế! Đông Phương Manh nhìn nửa ngày cũng không thấy vịt con đi ra, lại ngơ ngáo nhìn Yến Hồng, đôi mắt như biết nói, đầy nghi ngờ. Yến Hồng tiếp tục lấp lửng: “Trứng phải ngủ ở nơi ấm áp một thời gian dài. Ừ, hẳn là hơn hai mươi ngày, chừng đó vịt con sẽ xuất hiện.” Nếu nàng không nhớ sai, gà con ấp khoảng 21 ngày là nở, chiếu theo đó, chắc vịt cũng cỡ đó nhỉ. Không biết mấy cái trứng của hắn có phải trứng thụ tinh rồi không, có thể ấp ra được không nữa. Ui, đến chừng đó nếu không ấp ra vịt con, trò đùa này chơi lớn rồi, nhất định tiểu ngốc sẽ khóc, khụ.

Đông Phương Manh mở to mắt, háo hức nhìn Yến Hồng, mừng rỡ nói: “Vịt con, muốn.”

Đứng một bên nhìn hai chủ tử nhà mình dang ‘đàm đạo’ về trứng vịt, Y Nhân có chút không nhịn được nữa, chịu hết nổi quay sang Yến Hồng hỏi: “Tiểu thư, mấy cái trứng của cô gia ấp nở ra, liệu vịt con có nhiều màu sắc thế này không?”

Nghe nha đầu thắc mắc, Yến Hồng cười trộm, lấp lửng: “Bản thân vịt hoang cũng đã nhiều màu rồi.”

Giai Nhân trợn trắng mắt, đến chừng đó không ấp ra vịt con, ngược lại nhảy ra mấy cái “trứng hư”, trò vui này lớn lắm đấy! Đương nhiên Yến Hồng cũng không muốn đến chừng đó bị ai kia nước ngập núi vàng, vì thế chạy qua hỏi han ông lão kinh nghiệm phong phú kia: “Cụ à, mấy cái trứng này cầm về đã bốn năm ngày rồi, không biết còn ấp được không?”

Lão tá điền gật đầu rất oai phong: “Trứng bảo quản bốn năm ngày là thích hợp nhất, trứng bảy tám ngày cũng có thể ấp thành công, lâu hơn thì khó nói. Bất quá phải xem có cồ không mới ấp được.”

Yến Hồng đổ mồ hôi, trứng này bị tiểu ngốc bôi xanh xanh đỏ đỏ, quỷ mới nhìn ra được có cồ (tức là trứng thụ tinh) hay không, thôi thì tạm thời được chừng nào hay chừng ấy, bảy tám quả trứng ít ra cũng ấp được một hai con chứ?

Lão tá điền này không hổ là người dày dặn kinh nghiệm, đầu tiên cầm mấy quả trứng lên sờ một chút, ước lượng nặng nhẹ, lại lấy một tay cầm ba quả trứng, xoay trong năm ngón tay, mấy quả trứng chạm khẽ vào nhau, nghe âm thanh, cuối cùng dùng mũi ngửi vài cái, gật đầu nói với Đông Phương Manh ở một bên đang căng thẳng không thôi: “Mấy cái trứng này đều không vấn đề gì, có thể ấp.” Sau đó bỏ trứng vào lại ổ rơm dưới ánh mắt mong chờ của hắn.

Yến Hồng vui ra mặt, không phải chứ, số hên thế? Bèn đi theo lão tá điền tỉ mỉ học hỏi một lượt nữa, nhớ kỹ những điểm cơ bản cần chú ý như độ ấm, độ ẩm, biết rõ ràng thời gian nở là sau hai mươi tám ngày liền kéo Đông Phương Manh hào hứng đi về viện ấp trứng.

Quản sự Tiểu Lâm ôm con gà mái dầu đi đằng sau nhìn hết sức buồn cười. Lão tá điền làm dùm một ổ rơm màu vàng kim nhìn như cái vò úp ngược, rất có ý tứ kiểu “ổ vàng”. Quản sự Tiểu Lâm lại lót thêm một ít cỏ mềm, để mấy quả trứng được hưởng thụ đãi ngộ càng thoải mái hơn. Ngay vợ chồng Công gia nghe nói con muốn ấp vịt con cũng hào hứng lên, ngày nào cũng chạy qua tham gia náo nhiệt. Lạ là con gà mái dầu kia dưới ánh mắt theo dõi cao độ như thế còn có thể tiếp tục bình tĩnh nằm sấp trên ổ rơm khiến Yến Hồng hết sức bội phục.

Công việc thường lệ hàng ngày của Đông Phương Manh là đi tuần tra ổ gà, sau đó cùng với con gà mẹ ngạo mạn kia mắt to trừng mắt nhỏ. Hễ ngồi chồm hổm xuống là ngồi nguyên ngày, cơ hồ quên cả ăn uống. Con gà này cũng khá kiên cường, liên tục nhiều ngày không ăn không uống mà còn sống! Yến Hồng từng nghe người ta nói lúc gà mẹ nằm ổ thì phần lớn không ăn, cứ phải có người ép thì mới ăn một chút. Nàng vốn không tin, bây giờ chính mắt nhìn thấy không thể không bội phục, cho dù là một con gà cũng vĩ đại như thế. Vì thế lại khuyến khích Đông Phương Manh cho gà ăn. Đông Phương Manh làm sao biết mấy cái này, hắn chỉ biết dùng “trừng mắt pháp”, con gà kia hoàn toàn khinh rẻ hắn. Hết cách, Yến Hồng đành tự thân ra trận, con gà kia thi thoảng sẽ giữ thể diện cho nàng, ăn vài hạt thóc là xong việc.

Lại cùng giày vò thêm mấy ngày. Yến Hồng thật lo cho sức khỏe Đông Phương Manh, ngày nào cũng ép hắn ăn nhiều một chút, đến buổi tối lại tha hắn về phòng ngủ, vì thế còn không tiếc hi sinh cuống họng ngũ âm (5 nốt nhạc chính trong hệ thống âm nhạc cổ truyền Trung Quốc: cung, thương, giốc, chủy và vũ) không trọn của mình, hát khúc thôi miên cho hắn, tóm lại là để tên này làm việc nghỉ ngơi như bình thường. Nhưng, ban ngày hắn vẫn cố chấp canh ổ gà, tư thế muốn cùng vịt con đồng cam cộng khổ.

Nhìn thấy hắn nghiêm túc như thế Yến Hồng cũng không tiện cản trở, bèn tùy ý hắn. Bản thân thì ngồi bên cạnh đọc sách, vẽ tranh, tán gẫu với vợ chồng Công gia, thỉnh thoảng đút tiểu ngốc ăn ít điểm tâm, hơn hai mươi ngày nhờ đó dễ dàng trôi qua. Vào ngày thứ hai mốt, nhiệt độ không khí hơi hạ xuống, sáng sớm đã hơi lạnh. Yến Hồng đoán chừng hai ba ngày này vịt con sẽ ra đời, lo ổ gà không đủ ấm, không biết có nên kêu Lâm quản sự lấy thêm ít cỏ mềm lót ổ cho gà không. Ai ngờ qua tới nơi, tiểu ngốc đang cầm một cái áo muốn phủ lên trứng vịt, con gà mẹ tức giận cụp cánh xù lông, kiểu như muốn liều mạng với hắn. Hoảng hồn, Yến Hồng vội vàng kéo hắn qua một bên. Nhìn kỹ lại, á, bộ đồ này hai ngày trước nàng mới may cho hắn mà. Tên này rộng rãi gớm, dám lấy ra làm ra giường cho trứng vịt.

Gà mẹ vĩ đại ngạo mạn đi về địa bàn của mình, vểnh mông lên, lại ngồi xuống mặt trứng vững vàng. Đông Phương Manh có phần không phục, còn muốn lại phủ áo lên. Yến Hồng vội vàng giữ mặt hắn, nhìn thẳng vào mắt hắn nói: “Manh Manh, bây giờ trứng đang ngủ ngon, không thể ồn đâu!” Nói liền mấy bận hắn mới nghe vào tai, lúc này mới chịu thôi. Yến Hồng lập tức đổi sang vẻ mặt hiền từ nịnh hót gà mẹ: “Tiểu Hoa à, vất vả cho mày quá! Mày chậm rãi làm việc, có gì cần thì lên tiếng, bọn tao ở ngay bên cạnh đây này.” Bị đặt cái tên không tao nhã chút nào, gà mẹ Tiểu Hoa không nể mặt lườm một cái, ngoảnh sang bên, chuyên tâm ấp cục cưng.

“Phì”, một tiếng cười khẽ vang lên gần đó. Yến Hồng tức giận nhìn qua. Ai? Ai dám có ý kiến với chính sách dụ dỗ của nàng!