Chương 241: Hung sát

Dương Thu Trì ngồi bật dậy: “Có gì vậy? Chỉ Tuệ, đừng có gấp, từ từ nói!” Hắn hiểu rõ Tần Chỉ Tuệ bản tính nhẹ nhàng từ tốn, nếu không có chuyện gì đặc biệt với tính tình như vậy, nàng sẽ tuyệt đối không trực tiếp xông thẳng vào buồng ngủ của Dương Thu Trì.

Sắc mặt Tần Chỉ Tuệ trắng bệt, run giọng nói: “Chỗ Lý… Lý Thừa Minh Lý viên ngoại có chuyện lớn rồi!”

Dương Thu Trì cả kinh: “Có chuyện gì vậy?” Trong lòng hắn ẩn ước cảm giác được là nhất định có liên quan đến Hồng Lăng. Tối hôm qua Tống Tình tự tác chủ trương dùng Hồng Lăng đổi hai chị em Sương nhi và Tuyết nhi, Tần Chỉ Tuệ rất thông hiểu muốn ngăn lại, nhưng không dám mở lời, trong lòng nhất định áy náy và quan tâm đến chuyện này nhiều lắm…!

“Tối hôm qua, tại nhà Lý viên ngoại, cả y và hai người con đều bị người ta giết chết, Hồng Lăng cô nương…. Hồng Lăng cô nương cổ….”

“Hồng Lăng làm sao rồi?” Dương Thu Trì quýnh quáng lên, trần truồng như nhộng nhảy phốc xuống giường, chụm giữ tay của Tần Chỉ Tuệ hỏi.

“Hồng Lăng cô nương bị tặc nhân trói thúc ké lại, trên người còn bị đâm nữa….”

A! Tống Tình kêu lên cả kinh, ôm chầm lấy vai của Dương Thu Trì, run rẫy hỏi: “Hồng…. Hồng Lăng… Hồng Lăng hiện giờ sao rồi?”

“Còn ở nhà của Lý viên ngoại, lang trung đã đến rồi, nha dịch chạy về báo cáo, đang chờ chàng đến tra án đấy.”

“Mau lấy quần áo cho ta!” Tống Tình giờ phút này không có tiểu nha hoàn hầu cận, do đó Tần Chỉ Tuệ tự thân chạy đến cầm lấy y phục của Dương Thu Trì, phục thị hắn mặc quần áo.

Nghe lời của Tần Chỉ Tuệ, Tống Tình ngồi thừ trên giường, người rũ ra, miệng lẩm bẩm: “Là ta hại Hồng Lăng, ta thật đáng chết!….”

Dương Thu Trì chưa mặc xong y phục, thấy tình trạng của Tống Tình như vậy, sợ mình đi rồi nàng ta sẽ nghĩ không thông gây ra chuyện đáng tiếc gì nữa, nên lên tiếng: “Không được nghĩ bậy, nàng đã nghĩ tốt cho cô ấy, cô ấy hiện giờ còn sống, sẽ không sao đâu.”

Tống Tình òa lên khóc, tay chân lúng túng bò xuống giường tìm áo quần: “Thiếp cũng muốn đi, thiếp muốn đi gặp Hồng Lăng, chờ thiếp….!”

Chờ Tống Tình vội vội vàng vàng mặc quần áo xong, ba người vội vã đi ngoài phòng.

Dương Thu Trì thuận tay lấy theo rương khám nghiệm pháp y, ra đến phòng khách đã thấy Tống Vân Nhi và Liễu Nhược Băng nhận được tin trước ra chờ ở đó rồi. Thấy Dương Thu Trì, Tống Vân Nhi nói: “Ca, muội cũng muốn đi.”

Dương Thu Trì gật gật đầu, mang theo hai tỷ muội Tống Vân Nhi và Tống Tình rời khỏi nội nha.

Nha dịch, Nam Cung Hùng cùng các hộ vệ, cân ban, sư gia, ngỗ tác cùng những người khác đã chờ sẳn ở ngoài. Dương Thu Trì giao rương khám sát pháp y vật chứng cho Nam Cung Hùng, còn bản thân thì cùng Tống Vân Nhi chia ra lên kiệu, vội vã đi thẳng tới nhà Lý viên ngoại.

Ngoài cửa viện đã có đầy người đến xem náo nhiệt, mồm năm miệng mười bàn luận lung tung, các nha dịch đã thiết đặt vòng cảnh giới.

Kiệu của Dương Thu Trì cùng mọi người tiến thẳng vào đại viện của Lý gia, đến luôn hậu viện là nơi các giai nhân của Lý viên ngoại cùng sống chung.

Hiện trường là một cái vườn nhỏ, bên trong vó vài gian nhà mái bằng, Dương Thu Trì vừa hạ kiệu thì đã lên tiếng gọi: “Hồng Lăng đâu? Hồng Lăng thế nào rồi?”

Phụ trách hiện trường chính là Long hổ báo bộ đầu của nha môn bổn huyện, khi y thấy huyện lão thái gia tới, vội vã bước lên cung thân thi lễ: “Hồi bẩm lão gia, Hồng Lăng cô nương đang nằm nghĩ ở sương phòng, lang trung đang chẩn trị cho nàng ta, đến bây giờ vẫn còn hôn mê bất tỉnh.”