Chương 242 – Ngọt ngào trong đổ nát

Triệu Hi Thành run rẩy vươn tay về phía mặt cô, người đàn ông dù ở thời khắc phải chịu nhiều nỗi đau về thể xác nhất vẫn chỉ yên lặng nhẫn nại, không rên một tiếng lúc này lại rơi nước mặt. Đây chẳng rõ là nước mắt buồn hay vui nhưng nước mắt nhanh chóng thấm ướt khuôn mặt anh. Cảm xúc không thể khống chế, anh vội lấy tay ôm mặt, như đứa trẻ con òa lên khóc. Anh không biết phải hình dung tâm tình lúc này của mình bằng từ ngữ nào. Như thể món bảo bối anh trân trọng cứ ngỡ là đã biến mất mãi mãi lại đột nhiên xuất hiện trước mặt. Không, như thế vẫn chưa đủ để hình dung tâm tình của anh, bởi vì trên đời này chẳng có gì quý giá bằng Thiệu Lâm.

Trong nháy mắt khi cô nói ra điều này, anh đã tin ngay không chút nghi ngờ. Đây là trời cao ban ơn cho anh, vì sao anh phải nghi ngờ?

– Thiệu Lâm… Thiệu Lâm…

Anh nức nở nói, cảm xúc này như khiến sự đau đớn trong lòng anh giảm đi rất nhiều

Chu Thiến cố gắng đến gần hơn một chút, tảng đá kéo chặt eo cô khiến cô có chút đau đớn nhưng cô mặc kệ, cô chỉ muốn đến bên Hi Thành.

Cô đến gần anh rồi gạt tay anh ra, tự mình lau đi nước mắt cho anh, sau đó hôn lên môi anh. Nụ hôn nhẹ nhàng nhưng chứa chan tình yêu say đắm. Môi cả hai đều run run, nước mắt hai người hòa vào nhau mà thấm vào miệng hai người, mặn chát nhưng cũng thật ngọt ngào.

Thật lâu sau, cô mới rời khỏi bờ môi anh:

– Hi Thành, xin lỗi, em hẳn là nên nói sớm cho anh nhưng em thấy Tống Thiệu Vân ở bên cạnh anh, cô ấy có bề ngoài của Thiệu Lâm còn em lại quá bình thường. Em do dự, trong lòng em có suy nghĩ ích kỉ, em hi vọng anh sẽ yêu một Thiệu Lâm bình thường như thế, là em không tự tin. Lúc nghe anh nói em không xứng thì em đã hoàn toàn lùi bước. Hi Thành, là em không tốt, là em sai mới khiến anh phải chịu nhiều đau khổ như vậy

Nước mắt của cô không ngừng trào ra, trong mắt đầy sự áy náy

Triệu Hi Thành rơi lệ lắc đầu, sau đó dùng trán mà cọ vào trán cô, chóp mũi hai người chạm vào nhau mà cọ cọ

– Cái gì cũng không quan trọng, Thiệu Lâm, chỉ cần em còn sống, chỉ cần em ở bên anh, bất kể em có trở thành ai thì anh cũng rất vui rồi

Chu Thiến lau nước mắt:

– Hi Thành, anh không trách em sao?

– Cái này không phải là em sai, là vận mệnh trêu ngươi, là khảo nghiệm của ông trời cho chúng ta. Là vì anh đã nói quá nhiều lời tuyệt tình với em, sao có thể trách em được! Anh là kẻ ngốc, rõ ràng thấy em quá quen thuộc còn không thể liên hệ lại được, giờ nghĩ lại, Thiệu Lâm, thì ra em có biến thành ai thì trái tim anh vẫn hướng về em

– Hi Thành, gọi em Thiến Thiến đi, giờ em là Thiến Thiến, anh gọi em là Thiệu Lâm chỉ e mọi người sẽ sợ, ngoài anh và Tiểu Mạt sẽ chẳng có ai tin em đâu

– Không cần ai tin cả, anh chỉ biết anh muốn ở bên em, không ai có thể ngăn cản được

Bọn họ hôn nhau say đắm, như thể đến tim cũng đập loạn cùng nhau

– Hi Thành, vừa rồi anh khiến em sợ chết khiếp, anh có khỏe không? Anh cảm thấy thế nào? Chu Thiến lo lắng nhìn anh.

Triệu Hi Thành sờ sờ ngực:

– Giờ đã không còn đau như trước nữa rồi, Thiến Thiến, em yên tâm, giờ chẳng ai có thể tách rời chúng ta nữa, cho dù là thần chết cũng vậy, nếu hắn ta mà đến anh cũng sẽ đuổi hắn ta đi