Chương 243 – Thoát hiểm

Nhắc tới Tống Thiệu Vân, sắc mặt Triệu Hi Thành trầm xuống, anh lén nhìn Chu Thiến, ấp úng nói:

– Thiến Thiến, thật ra anh và Tống Thiệu Vân không phải như em nghĩ đâu, hôm đó những lời anh nói với em về cô ta không phải là thật, anh chỉ cố ý nói thế để em bỏ đi mà thôi. Thiến Thiến, em phải tin anh, anh chưa từng có lòng gì với cô ta cả, chỉ là cô ấy trông rất giống Thiệu Lâm, anh chỉ tìm chút an ủi từ cô ta mà thôi

Triệu Hi Thành lo lắng nhìn Chu Thiến, sợ Chu Thiến tức giận.

Ai ngờ Chu Thiến phì cười, dịu dàng nói:

– Em biết, em nhìn ra được, em không giân anh, chuyện này vốn là tại em không tốt, không thể trách anh. Huống chi giờ cô ấy đã xuất ngoại, hoàn toàn rời khỏi cuộc sống của chúng ta, sao em còn phải để ý? Chẳng có gì quan trọng bằng hạnh phúc trước mắt của chúng ta hết, em sẽ không để cô ấy trở thành bóng ma trong cuộc sống của chúng ta

Triệu Hi Thành vuốt ve khuôn mặt cô, khóe miệng khẽ cười:

– Thiến Thiến, chính là em thế này mới khiến anh không thể kìm lòng được

Chu Thiến cúi đầu, mặt hơi nóng lên, cô lại nói:

– Hi Thành, chỉ cần chúng ta có thể tránh được kiếp nạn này thì cùng đi du lịch được không, mang cả Thế Duy đi nữa, một nhà ba người cùng đến Cửu Trại Câu. Chúng ta nói bao nhiêu lần rồi mà chẳng đi được, lần này nhất định phải đi nhé

Triệu Hi Thành khẽ hôn cô rồi cầm tay cô nói:

– Không vội, trước đó chúng ta còn một việc quan trọng cần làm.

Chu Thiến nhìn anh hỏi:

– Chuyện gì cơ?

Anh cười cười, kéo tay cô lên má mình, hai mắt nhìn cô chăm chú, trong không gian u ám này ánh mắt anh đặc biệt sáng:

– Thiến Thiến, chúng ta phải kết hôn trước, lúc trước em mất trí nhớ, chẳng có ấn tượng gì với hôn lễ của chúng ta cả. Nhưng hôn lễ đó cũng không có ý nghĩa gì, chúng ta đứng bên nhau như tim lại cách xa. Đó chỉ là hình thức, không nhớ cũng chẳng sao. Nhưng lần này anh phải cho em một đám cưới thật long trọng, một đám cưới hoàn mỹ, vui vẻ. Anh còn muốn truyền hình trực tiếp hôn lễ này, anh muốn cho cả thế giới biết… anh yêu em!

(Khoa trương vái ra rồi ý :))

Anh nhìn cô mà nói, ba chữ “anh yêu em” thật nhẹ nhàng như hàm chứa tất cả những tình cảm nồng nàn nhất khiến tim Chu Thiến ngọt ngào, cô mỉm cười thật hạnh phúc

– Hi Thành, cho dù cả thế giới này phản đối chúng ta thì em cũng sẽ không rời xa anh, em sẽ luôn ở bên anh và Thế Duy.

Vẻ mặt Triệu Hi Thành trở nên ngạo nghễ:

– Ai dám phản đối chúng ta!

Vừa nói xong anh lại nhớ đến cha mẹ mình, nhưng anh lập tức kiên định mà nói:

– Ai phản đối anh cũng mặc kệ, cùng lắm thì học theo Hi Tuấn, bỏ nhà ra đi!

Chu Thiến lắc đầu, vội la lên:

– Không thể thế được, như vậy cho dù chúng ta có ở bên nhau cũng sẽ chẳng vui vẻ

Nói xong cô bỗng phì cười:

– Xem chúng ta nói gì này, giờ ngay cả việc có thể bình an mà thoát thân không cũng không biết. Hi Thành, trên người anh có thương tích, đừng nói nhiều nữa, phải giữ sức! Chẳng biết bao giờ mới có người đến cứu chúng ta

Triệu Hi Thành an ủi cô nói:

– Đừng lo lắng, ông trời nếu đã để chúng ta nhận nhau ở đây thì sẽ không tàn nhẫn cướp đi cơ hội được sống hạnh phúc của chúng ta đâu. Chúng ta nhất định sẽ thoát hiểm. Về sau sẽ còn rất nhiều tháng ngày hạnh phúc nữa