Chương 25

Catherine cứng người lại, siết chặt tay nắm, nhưng cô không thể nào thoát khỏi tay của đức ngài Latimer. Hắn xoắn cổ tay đeo găng của cô và tiếp tục nói bằng chất giọng mềm mại.

Choáng váng , Catherine không thể nghe được gì trừ nhịp đập điên cuồng của trái tim mình. Thời gian dường như cứ ngập ngừng, và tiếp tục trôi đi một cách chậm chạp. ” Có rất nhiều câu hỏi về em…” hắn ta tiếp tục nói, giọng đậm vẻ kinh thường. “Mọi người đều muốn biết nhiều hơn về cô gái bí ẩn của Rutledge,.. cô ta lương thiện hay xấu xa? Thanh cao hay khiếm nhã? Giàu sang hay nghèo hèn? Có lẽ ta cần phải cho họ những câu trả lời. Cô ta là một cô gái đẹp. Ta sẽ nói với những người bạn tò mò của ta rằng, cô ta được đào tạo bởi một phường bán hoa khét tiếng. Cô ta là một kẻ lừa đảo. Và sự thật bao trùm thì cô ta là một con điếm

Catherine yên lặng, thở dồn dập. Cô không thể gây lộn trong chuyến đi chơi công khai đầu tiên với tư cách là em gái của Harry được. Bất kỳ xung đột nào cũng có thể dẫn đến chuyện đức ngài Latimer sẽ công khai quá khứ của họ, nó sẽ rất nhanh thôi biến cuộc sống hiện tại của cô thành một đống đổ nát.

“Tại sao ông không tiếp tục giải thích,” cô thì thầm, “rằng ông là một gã dâm dục bẩn thỉu, người đã cố gắng cưỡng bức một cô gái mới chỉ mười lăm tuổi?”

“Tsk, tsk,… Em cần phải biết nhiều hơn, Catherine. Người ta không bao giờ đổ lỗi cho một người đàn ông chỉ bởi vì niềm đam mê của anh ta. Người ta chỉ đổ lỗi cho người phụ nữ đã kích động họ. Em sẽ không nhận được bất kỳ sự cảm thông nào đâu. Công chúng thường khinh thường những nạn nhân là phụ nữ, đặc biệt là những người hấp dẫn.

“Đức ngài Ramsay sẽ…”

“Ramsay sẽ lợi dụng em và vứt bỏ em, đó là những gì hắn ta làm với tất cả phụ nữ. Chắc chắn em sẽ không cố gắng vô ích hay ngu ngốc nghĩ rằng em khác với những người khác.”

“Ông muốn gì?”, Cô hỏi qua hàm răng nghiến chặt.

“Ta muốn những gì ta đã trả tiền để có được,” hắn thì thầm, ” Và ta sẽ có được điều đó. Em không còn sự lựa chọn nào khác đâu, em yêu à. Em sẽ không còn được biết đến với một cuộc sống đáng kính nữa bởi thời gian cùng những tin đồn, em sẽ không có cơ hội được chấp nhận ở bất kì nơi nào cả.”

Các ngón tay cô siết chặt lại và người hành hạ cô đã biến mất.

Sững người, Catherine sẩy chân, ngã vào ghế và cố gắng nhìn nhận lại bản thân mình.

Cô nhìn thẳng về phía trước, không thấy bất kì điều gì, trong khi đó tiếng kêu la trong nhà hát ép tấn công cô từ mọi phía. Cô đã cố gắng để khống chế sự sợ hãi của mình, để đặt một hàng rào xung quanh nó. Cô không thực sự sợ hãi Latimer. Cô ghét hắn ta, nhưng giờ đây hắn ta chắc chắn không còn là mối đe dọa của cô như trước nữa. Cô bây giờ có đủ tiền để sống như cô hài lòng. Cô đã có Harry và Poppy, và người nhà Hathaway.

Nhưng Latimer đã xác định những lo ngại chính đáng của cô với độ chính xác tàn ác. Người ta có thể chống lại một người đàn ông, nhưng không chống lại được với một tin đồn. Người ta có thể nói dối về quá khứ, nhưng sự thật cuối cùng sẽ hiện hữu. Người ta có thể hứa hẹn và cam kết, nhưng những hứa hẹn như vậy vẫn thường bị phá vỡ.

Cô cảm thấy choáng ngợp trong u sầu. Cô cảm thấy … nhục nhã.