Chương 25

Lăng Thanh Ba nghe được thanh âm trong viện, lo lắng nhị ca xảy ra chuyện , cũng bất chấp sợ hãi, vội vàng từ trên giường đứng dậy bổ nhào ra cạnh cửa phòng. Nàng vừa thấy tình hình trước mắt, lập tức hoảng hốt thét lên, chạy đến bên cạnh Lăng Thanh Giám, khóc ròng nói: “Nhị ca… nhanh, mau đứng lên. Ngươi còn phải đưa ta trở về kinh thành chứ… cha mẹ cũng đang chờ chúng ta mà!”

Tiếng khóc của nàng thảm theiest, hai người Vân Hư và Hồng Hồng nghe thấy cũng có cảm giác lòng chua xót, Hồng Hồng nói: “Vân Hư, ta nghĩ đến một biện pháp, không biết có được hay không…”.

Vân Hư và Lăng thanh Ba cùng nhìn về phía hắn hỏi: “Biện pháp gì?!”

Hồng Hồng nói: “Ta đi vào ben trong người hắn , dùng thân thể hắn tu tiên trừ độc ra ngoài”.

Lúc này độc của xà yêu đã di chuyển khắp toàn thân Lăng Thanh Giám, thân thể hắn đã suy yếu đến mức không thể nhận biết bên ngoài. Nếu muốn mang chất động đưa ra ngoài chỉ sợ sẽ kích thích độc tố phát tác gây tổn hại đến cơ thể hơn nữa. Đến lúc đó ch dù mang chất độc hết ra ngoài, cũng sẽ trở thành người tàn tật.

Nhưng nếu Hồng Hồng dùng đạo pháp tu tiên môn chính tôgn để dẫn dắt thân thể hắn tự thải trừ độc tố ra khỏi cơ thể thì đợi tới lúc hắn khôi phục, chẳng những cơ thể không tổn hao gì mà còn lại được thêm một phần tu vi, thân cường tráng hơn trước.

Vân Hư kinh ngạc, phương pháp hoán đổi linh hồn này từ trước đến nay xem như là tà thuật, hắn cũng không từng nghĩ có thể dùng loại phương pháp này cứu người, cân nhắc một hồi, cảm thấy dường như ngoài cách đó ra cũng không có biện pháp tốt hơn, vì thế gật đầu nói: “Phương pháp này khả thi đó, nhưng chỉ ủy khuất cho ngươi”.

Hồng Hồng cười cười nói: “Ta không có gì là thiệt thòi cả, chỉ có thiệt thòi cho hắn phải tạm thời làm một con cáo thôi”. Hắn muốn đi vào cơ thể Lăng Thanh Giám, hồn phách Lăng Thanh Giám cũng cần một “nơi” thu xếp ổn thỏa, đương nhiên là cơ thể thực của Hồng Hồng.

Lăng Thanh Ba nghe thấy thì nảy sinh nghi vấn, rụt rè hỏi: “Tiểu tiên : “Tiểu tiên trưởng, Hồng cư sĩ.. Ta, nhị ca ta được cứu rồi phải không?”

Hồng Hồng và Vân Hư nhìn nhau, đúng vậy! Rồi quay sang nàng nói ngắn gọn, vì nàng phải phối hợp mới được.

Một tràng tiếng gà gáy vang lên, bỗng dưng nghe thấy tiếng gáy, Bạch Bạch liền lập tức nghĩ đến món gà nướng thơm ngon, vặn vẹo người dụi mắt tỉnh lại, đột nhiên phát hiện tình hình có phần bất thường – trước khi đi ngủ rõ ràng là mình ở trong thân cáo, bây giờ vì sao lại nhìn thấy bàn tay năm ngón tay trong cơ thể con người?!

Trên vành tai thây ngứa ngứa, dường như bị ai đó phả một luồng khí nóng tới. Vành tai bị người ta ngậm cắn, hơi giống như bị điện giật, trở nên run rẩy, đồng thời nàng cũng nhìn được rõ ràng người đang cắn tai mình là tên Mặc Yểm khốn nạn đêm qua tuyên bố muốn “ăn” mình.

Đừng, đừng ăn ta! Ô ô! Cứu mạng!” Vô cùng hoảng sợ, Bạch Bạch cố hêt sức giãy dụa vùng lên.

Sáng sớm chính là lúc nam nhân rất dễ động dục, ngay tức khắc đã bị Mặc Yểm đè dưới thân, tất cả động tác giãy dụa vặn vẹo xem ra càng kích thích tà hỏa trong lòng Mặc Yểm.

Buông thùy tai mềm mại nõn nà trong miệng ra, Mặc Yểm thấp giọng khẽ cười nói: “Ta không phải muốn ăn nàng, chúng ta cũng luyện phương pháp song tu, nàng đã từng đồng ý với ta, nếu ta không hợp tác cùng xà yêu xấu xa đi hại Lăng Thanh Ba, nàng sẽ thay thế nó cùng ta luyện phương pháp song tu!”