Chương 25

Dương Phàm đứng đằng sau kí túc xá nữ, ngây người nhìn lên cửa sổ phòng 312. Sau khi Khả Nhi biến mất khỏi tầm mắt của Dương Phàm, anh liền đến đây chờ rất lâu mà không thấy phòng của Khả Nhi sáng đèn. Trong cơn hoang mang, anh liền gọi hết lần này đến lần khác vào điện thoại phòng của Khả Nhi nhưng không có ai nghe máy. Đúng vào lúc anh đang định bất chấp tất cả xông lên phòng của Khả Nhi thì Tống Điềm nghe điện thoại, nói với Dương Phàm rằng Khả Nhi đã ngủ say. Lúc ấy Dương Phàm mới yên tâm được một chút.

Màn đêm ngày càng dày đặc, ánh đèn từ các căn phòng kí túc khác cũng lần lượt tắt đèn, cả kí túc chìm vào trong màn đêm yên tĩnh. Dương Phàm đứng ở đó rất lâu. Cuối cùng anh quyết định sải bước ra xe và lái về khu biệt thự bên hồ Vạn Lục.

Anh nhẹ nhàng đi đến trước mặt mẹ:

-Mẹ, con muốn nói chuyện với mẹ một chút!

Hoa Chỉ Huyên dập điếu thuốc trên tay rồi bảo:

-Mẹ cũng có chuyện muốn với con!- bà chỉ vào chỗ ngồi đối diện mình rồi lạnh lùng nói: -Ngồi đi!

Dương Phàm ngồi xuống đối diện với mẹ rồi lên tiếng trước:

-Con đã vô tình quen Khả Nhi khi cô ấy vừa mới vào đại học. Kể từ đó, con đã thích cô ấy rồi. Biết rằng gia đình mình khó mà chấp nhận được cô ấy nên, con không muốn chọc giận bố, cũng không muốn hại cả gia đình, vì vậy mới cố gắng hết sức để kiềm chế bản thân. Làm mọi cách để không phải nhìn thấy cô ấy, nhớ đến cô ấy…nhưng tình cảm là thứ càng cố kìm nén lại càng mãnh liệt. Đến cuối cùng, con thực sự không thể kiểm soát nổi bản thân mình nữa, thế nên đã chủ động theo đuổi Khả Nhi. Cô ấy hoàn toàn không biết được hoàn cảnh gia đình mình. Để có thể tiếp cận Khả Nhi, con đã nói dối cô ấy rằng bố mẹ đều là những nhân viên công chức bình thường. Còn nữa, cô ấy ở đó với con cũng hoàn toàn là do con sắp đặt. Con sợ cô ấy sau khi biết bị con lừa gạt sẽ rời bỏ con, thế nên mới có ý định cho gạo nấu thành cơm. Nói tóm lại, tất cả đều do một tay con sắp đặt, không liên quan gì đến cô ấy hết…

Hoa Chỉ Huyên nhếch môi cười:

-Con có vẻ bảo vệ nó rất kĩ!

-Khả Nhi là một cô gái rất tốt. Trong trái tim con, không có bất kì cô gái nào có thể so sánh với Khả Nhi được!- Dương Phàm khẩn khoản: -Mẹ ơi, con cầu xin mẹ, vì hạnh phúc cả đời của con, xin mẹ hãy chấp nhận cô ấy!

Vẻ mặt Hoa Chỉ Huyên dịu xuống:

-Mẹ tin vào con mắt của con. Một cô gái có thể khiến cho con yêu thích đến như vậy chắc chắn phải có điểm tốt. Hơn nữa mẹ cũng đã điều tra cụ thể các tư liệu về con bé đó, nó quả thực là một đứa xuất sắc. Mặc dù không giỏi cầm kì thi họa nhưng lại rất có khả năng trong lĩnh vực kinh tế, là một thiên tài trong giới kinh doanh!

Dương Phàm thở phào cười nhẹ nhõm:

-Mẹ…

-Nhưng mà…-Hoa Chỉ Huyên thay đổi thái độ: -Hai đứa con không hợp. Trước khi con và Hinh Hinh kết hôn, con bắt buộc phải chia tay với nó!

Nụ cười trên mặt Dương Phàm như đông cứng lại. Hồi lâu sau anh mới sực tỉnh, nói với mẹ bằng giọng cả quyết:

-Không, con và Khả Nhi sẽ kết hôn. Còn về Hinh Hinh, con chỉ coi cô ta là anh em bạn bè, cô ta cũng chẳng có chút tình cảm nào với con hết.

-Con đấy…- Hoa Chỉ Huyên lắc đầu: -Chẳng hiểu tâm tư của con gái gì cả. Hinh Hinh hơn con một tuổi, hiểu chuyện hơn con nhiều. Nó biết rõ chuyện hôn sự mà mẹ và mẹ nó sắp xếp nhưng xưa nay chưa bao giờ lên tiếng phản đối, điều đó có nghĩa là gì nào?