Chương 25

Chuyện Vũ và Tuyết vẫn giữ kín, chưa ai biết. Vũ nói rằng nên nói cho nó một tiếng, dù sao nó cũng là em gái anh nhưng Tuyết ngăn lại. Muốn cho nó biết cũng được thôi nhưng không phải bây giờ. Nhỡ nó ngại, không “diễn” đạt thì rất dễ bị lộ.

Như vậy đồng nghĩa với việc Vũ sẽ không trả thù được Mĩ.

Một lí do thuyết phục như vậy thì làm sao không nghe theo được chứ.

Thế nên cả hai chỉ để mình biết mà thôi.

Sáng thứ hai đầu tuần, lúc Tuyết học xong thì nghe thấy tiếng hô hét cả phía dưới sân. Ngay sau đó là tiếng bước chân dồn dập ở tất cả các lớp. Một đàn “vịt giời” chạy ra làm Tuyết suýt ngã xuống đất.

Ở dưới sân trường có vàng à?

Có thì đây cũng chẳng quan tâm!!!

Hờ hững bước qua đám đông, Tuyết đi thẳng ra cổng trường.

Mà con gái trường này làm sao mà hét hò ầm ĩ lên. Điếc cả tai.

Đang đi thì có cánh tay kéo Tuyết lại làm cô giật mình suýt ngã ngửa ra sau. Nhắm tịt mắt lại, chuẩn bị “tiếp xúc” với cái nền bê tông của sân trường thì thấy mình cứ ở không trung, ở lưng lại có một cánh tay.

“Đi đứng cẩn thận chút. Về với anh.” – Là giọng nam, rất quen. Lẽ nào…

“Anh Vũ?” – Tuyết nhìn lên

“Chẳng lẽ em có thằng khác à? Thằng nào bảo anh. Anh cho nó về với đất!” – Vũ giận yêu.

“Có đã tốt!”

“Haha. Thế thì về thôi.”

Vũ cầm tay Tuyết cùng về trường ánh mắt tiếc nuối, giận dữ đằng sau lưng.

Anh hôm nay phải đi gặp đối tác làm ăn từ nước ngoài về. Nơi anh hẹn đối tác qua trường Tuyết. Anh muốn đưa đứa em gái này đi cùng.

Đợi trước cổng trường, anh thấy chỉ còn vài ba học sinh. Khi tất cả đã ra hết thì cánh cổng trường cũng từ đó mà khép lại. Anh ra khỏi xe, hỏi cô gái ra cuối cùng:

“Em có thấy Tuyết học lớp 10a8 đâu không?”

“Tuyết 10a8? Em không biết mặt em ấy nhưng mà nghe nói là vừa có một chàng trai đẹp trai đưa về rồi.” – cô đáp thật thà.

“Ừ. Cám ơn em nhiều.” – anh cười tạm biêt.

“Xin phép em về trước.” – cô ra về.

Trời ơi là trời. Trai ở đâu đẹp thế? Nếu không phải thấy anh bận thì đã hỏi được tên, nhà, số điện thoại của anh rồi.

Còn anh đang cười ha hả trong xe. Tuyết cùng “một chàng trai bí ẩn” về á? Chẳng thằng nào dám động vào cô em gái này mà bây giờ lại bảo có bạn trai? Đúng là cái gì cũng có thể xảy ra mà.

Theo đường về nhà Tuyết, anh thấy Tuyết đang thong thả đi bộ. Bên cạnh là một người con trai thật. Nhưng sao anh có cảm giác là đã gặp người này ở đâu rồi? Lại còn gặp rất nhiều lần là đằng khác.

Tuyết không hề biết ông anh họ đi đằng sau nên cứ thao thao bất tuyệt kể cho Vũ chuyện cười. Vũ quay sang cô cười lớn. Tay hai người vẫn nắm chặt, không tách rời.

Anh nhìn thấy mặt Vũ, liền cứng đờ.

Đó là người yêu của nó cơ mà.

Anh tiếp tục đi theo, khi gần đến nhà Tuyết thì tắt máy ra khỏi xe rồi đi bộ theo.

Trùng hợp là nó đến gặp Tuyết để rủ cô cùng đi ăn trưa. Thấy Vũ và Tuyết sánh vai bên nhau, nó hiểu ngay là hai người này đang ở trong một mối quan hệ mở!!!

“E hèm.” – nó đằng hắng.

Tuyết ngẩng mặt lên nhìn thấy nó thì nhanh chóng rút tay ra.

Kiểu này muốn dấu cũng khó!

“Thôi đi. Yêu nhau thì nói. Dấu dấu diếm diếm. Đây không quan tâm nữa. Giận.” – nó quay phắt mặt đi mà cười.

“Thì bây giờ em cũng biết rồi đấy thôi.” – Vũ hờ hững. Kéo tay Tuyết mà nắm lại.

Sau đó, 3 người cứ ở đó mà cười tự nhiên, hỏi về chuyện của Vũ Tuyết mà chẳng biết có người đứng ở sau tán cây xa xa.

Thật không hiểu? Nếu Vũ là nó yêu nhau thì sao Vũ nắm tay Tuyết nó không nói gì lại còn cười rạng rỡ thế kia. Xong anh lại còn nghe loáng thoáng là Vũ và Tuyết yêu nhau thật.

Càng lúc anh càng thấy nghi ngờ!