Chương 25

Nhà ăn này là cửa hàng theo kiểu Nhật điển hình, có lẽ người phục vụ đang mặc kimono kia cũng có biết biết Ando Kawa, sau khi lịch sự hỏi han thì dẫn họ đi thẳng tới phòng riêng.

Trong cửa hàng nức mùi hương xong, cả tiếng nhạc truyền thống của người Nhật trầm trầm vọng đến, khách ra vào ở đây không nhiều, nhưng nhìn qua cũng biết toàn là người thân phận. Người phục vụ khụy xuống kéo mở cửa phòng, Ando Kawa cởi giày đi vào, An Tầm quay đầu nhìn lại hai người thanh niên mặc âu phục vẫn bám sát không rời, cô nghĩ, ăn thì ăn vậy.

Đi vào theo ngồi xuống, cũng may không cần cô phải quỳ.

Lúc Lục Hân Nhiên lái xe đưa Tư Vũ đến bệnh viện lần nữa, cô còn lờ mờ chưa hiểu rõ đầu đuôi. Không phải mình chỉ đến tưới hoa thôi à?

Sau khi hai người chờ một lúc ở bãi đỗ xe, một nhóm người từ đâu đi tới. Dẫn đầu là một ông lão chống gậy nghiêm trang, tuy mái tóc đã hoa râm, nhưng tinh thần vẫn khá là khỏe mạnh, dù không biết thân phận của người kia là gì, nhưng cô chắc chắn một điều, đó không hề tầm thường một chút nào đâu.

An Tầm nghiêm túc ăn cơm, quả thật là cô đang rất đói, Ando Kawa ngồi đối diện nói cái gì cô cũng không để ý. Chỉ đáp là ở nhà có dạy, lúc ăn cơm thì không được chuyện trò.

Ando Kawa lại thấy dáng vẻ lạnh lùng của cô cũng cực kì thú vị, dù anh ta đã từng gặp nhiều cô gái Nhật Bản tươi cười vui vẻ, nhưng cô như thế lại hấp dẫn hơn rất nhiều, anh ta làm như không nhìn thấy ý từ chối của An Tầm, nói tiếp: “Cơm nước xong cô tới khu Shinjuku thăm quan cùng tôi nhé?”.

Nghe nói đó là khu đèn đỏ lớn nhất Tokyo. Bao gồm rạp chiếu phim, khu trò chơi điện tử, phòng khiêu vũ, quán bar và rất nhiều hình thức giải trí vui chơi khác nữa. Kéo dài từ đêm khuya cho tới tờ mờ sáng, cũng được xem là một thành phố không ngủ đúng chuẩn.

An Tầm ngước mắt nhìn anh, khẳng định lại: “Tôi muốn về nhà”.

“Về cái phòng trọ nhỏ đó sao?” Ando Kawa khinh miệt cười một tiếng: “Nếu em đồng ý, tôi có thể mua cho em một căn nhà ngay ở Minato”.

Cô chẳng có khái niệm nào với khu vực được nêu, nếu anh ta đã cố ý lấy ra để nói thì có lẽ giá của nó không hề rẻ. Quả thật An Tầm không còn gì để nói, ngay cả ánh mắt cũng lười nhìn anh ta.

Ando Masato cũng không ngờ ông Yoshizawa lại dẫn một đám người vào phòng bệnh của mình, lại còn mang dáng vẻ như hỏi tội. Suy đi nghĩ lại, ông không biết bang phái mình đã làm chuyện gì đắc tội với người ta. Bên cạnh Yoshizawa còn có một người thanh niên tuấn tú đẹp trai, vóc dáng rất cao, cũng không sợ ông ta cho lắm. Trong ấn tượng của mình, con trai ông vẫn luôn sợ nhìn ông. Ánh mắt đen láy của người thanh niên kia bình tĩnh nhìn ông: “Chào ông Ando, tôi là Thẩm Tư Vũ”.

Ando Masato nhớ lại cái tên này, khuôn mặt hiện lên nét tươi cười: “Con ta nói cậu bị kẹt xe giữa đường, còn tưởng không gặp được cậu nữa chứ”.

Tư Vũ nhìn sang người đang ngồi trên sô pha – ông Yoshizawa: “Tôi không hề được mời đến đây, sao có thể kẹt xe trên đường được chứ”.

Ando Masato kinh ngạc: “Nhưng bạn gái của cậu đã tới rồi, chúng tôi còn nói chuyện một lúc, sau đó tôi còn cho người đưa cô ấy quay về nữa mà”.

Tư Vũ cười lạnh: “Đó chính là mục đích tôi tới đây, ông Ando, xin hỏi ngài đưa cô ấy đi đâu rồi?”

Anh vừa nói xong, Yoshizawa bực bội gõ cây gậy thật mạnh xuống sàn nhà, khinh thường nói: “Đối xử với ân nhân cứu mạng như vậy đấy, Ando, nhân phẩm của ông làm người ta quá thất vọng”.

Vì ốm đau nên sắc mặt của Ando Masato hơi trắng nhợt, giờ lại trở nên đỏ bừng, hình như lời này đã đả kích ông ta rất lớn, ông bức xúc nói: “Ông Yoshizawa à, tôi cũng không biết đã xảy ra chuyện gì, Ando Kawa đâu, gọi nó tới đây, nhanh”.

Gần như Ando Kawa không hề ăn chút gì, cứ nói này nói kia với An Tầm, anh ta cũng cảm thấy mình không có khiếu hài hước cho lắm. An Tầm ăn no lưng bụng rồi mới bỏ đũa xuống lau miệng, cũng không để ý anh ta đã ăn hết hay chưa, cô nói: “Đi thôi”.

Ando Kawa hơi bất ngờ nhìn cô, An Tầm đứng lên nhận lấy áo khoác mà phục vụ đưa đến: “Không phải nói đi Shinjuku à”.

Ando Kawa nghe cô nói vậy, có chút bất ngờ nhưng vui mừng lại ùa đến nhiều hơn. Lúc hai người đi ra, đã có hai chiếc xe đậu ngay trước cửa. Một chiếc là của đàn em Ando Kawa, một chiếc là bọn họ ngồi tới lúc trước. An Tầm ngồi vào một chiếc xe, Ando Kawa cũng đi theo ngồi cùng, kế bên cô, làm người ta càng thêm chán ghét. Sau đó, đàn em của Ando Kawa trở lại chiếc xe đầu tiên, hai bên chiếc xe giờ trống chỗ, một tay An Tầm bật mở khóa an toàn, một tay mở cửa xe, vội vàng lao xuống. Ando Kawa lại phản ứng rất nhanh, anh ta đưa tay túm lại, nhưng lại đúng lúc An Tầm xoay tay đóng cửa, sau lưng vang lên một tiếng kêu thảm thiết, cô cũng không thèm nhìn thử, cứ thế lao vào dòng xe đông đúc, chạy sang đường đối diện rồi ngồi vào một chiếc taxi đang đỗ lại bên đường.

Khi Ando Kawa nhận được điện thoại của Ando Masato, tay anh ta đang đau đến mức đổ mồ hôi đầy đầu. Nhưng Ando Masato đã sắp nổi điên rồi, anh ta thấy tâm trạng cha mình như thế cũng chỉ dám nhắc nhở ông cẩn thận đau tim, Ando Masato hỏi anh ta An Tầm đang ở đâu, lúc này hắn mới ý thức được vấn đề cha mình đề cập tới, khẽ thở phào một hơi, bình thường cha vẫn mặc kệ chuyện con cái mà.

Anh thả lỏng tâm tình, nói bừa là mời cô ăn cơm, sau khi ăn xong cô đã tự mình về rồi.

Tư Vũ ở bên kia nghe được, anh lạnh lùng buông hai chữ: “Nói dối”. An Tầm sẽ không bao giờ đi ăn cơm với anh ta, nếu có muốn đi cũng sẽ gọi điện về trước.

Ando Kawa bị Ando Masato gọi về bệnh viện, ngay cả thời gian để băng bó tay bầm cũng không cho, chỉ yêu cầu anh ta xuất hiện ngay lập tức.

Lúc anh ta nhìn thấy Tư Vũ thì vô cùng bất ngờ, anh ta đã nghĩ, một du học sinh không quyền không thế thì chỉ có thể bị bắt nạt mà thôi, sao có thể tìm ra phòng bệnh của cha anh cho được, không những thế lại còn có ông Yoshizawa tiếp đón.

Tư Vũ cũng không buồn giữ mặt mũi cho Ando Masato, Ando Kawa vừa tiến đến anh đã vụt luôn hắn một nắm đấm, Tư Vũ xuống tay cực nặng, mũi miệng Ando Kawa đều chảy máu, vô cùng thảm hại, lúc người của anh ta phản ứng lại định ra tay, Yoshizawa lại gõ gậy một tiếng, người bên kia không ai dám động, toàn bộ đều nhìn sang Ando Masato, như thể muốn thăm đo thái độ của ông ta. Ando Masato nghiêng đầu, làm như không nhìn thấy.

Trong lòng Ando Kawa sắp tức điên, tay thì bị cô gái kia làm bị thương còn chưa tính sổ, mặt lại bị tên con trai này đánh, càng nghĩ càng hận cặp tình nhân người Trung Quốc này hơn, dù họ có là ân nhân cứu mạng cha mình đi nữa, nhất định phải khiến họ trả cái giá thật đắt.

Hết lần này đến lần khác, có Yoshizawa làm chỗ dựa cho Thẩm Tư Vũ, cha anh ta cũng không dám nói lời nào, ngay cả đầu còn không dám ngẩng lên. Trước những lý do giải thích mình đưa ra, Thẩm Tư Vũ lại chẳng tin một chữ, trước hoàn cảnh đó, anh ta cũng chỉ còn cách nói thật.

“Con thích cô gái đó, muốn mời đi ăn cơm, cô ấy không muốn đi nhưng lại sợ người bên cạnh con cho nên vẫn đi, sau đó con muốn dẫn cô ấy đi tham quan Shinjuku, cô ấy dồng ý ngoài mặt, nhưng lại tìm cơ hội bỏ trốn”. Ando Kawa nói rồi giơ tay cho mọi người nhìn xem: “Đây là dấu vết cô ấy hất cửa xe kẹp con, xuống tay ác lắm, con còn tưởng tay cũng gãy luôn rồi”.

Ando Kawa nói mấy câu này là để Ando Masato nghe được, như kiểu khổ nhục kế, để tránh khi Yoshizawa đi rồi sẽ bị cha mình đánh chết.

Có Yoshizawa ở đây, chắc chắn Ando Kawa cũng không dám nói dối, Yoshizawa đứng lên, nói Tư Vũ về nhà xem thử, Tư Vũ gật đầu, trước khi đi thì liếc nhìn mu bàn tay xanh tím của Ando Kawa, dừng bước, anh xoay người nhìn về phía Ando Masato rồi nói: “Nghe nói xã hội đen các người rất chú trọng quy tắc, phạm lỗi sẽ tự mình chịu trách nhiệm, hình phạt thường là chặt ngón út trước mặt lão đại và các thành viên”.

Ando Masato không ngờ người thanh niên này lại có thể làm đến mức độ này, dù sao cô gái kia cũng không hề thương tổn, ngay cả Yoshizawa cũng muốn cho con mình một đường mà lui.

Sắc mặt Ando Kawa trắng nhợt, nhìn về phía Ando Masato. Yoshizawa đứng thẳng người, khẽ ừ một tiếng: “Quả thật là có quy tắc này”.

Ando Masato nghe Yoshizawa nói vậy, ông sững một hồi lâu mới cắn răng nói tiếp: “Tôi biết rồi, Yoshizawa tiên sinh”.

Tư Vũ nghiêng đầu nhìn về phía Ando Kawa đang kinh hoảng: “Nếu để tao biết mày chạm vào cô ấy một cái, tao sẽ quay lại chặt hết mấy ngón tay của mày”.

Lục Hân Nhiên vẫn chờ ở trước cửa phòng bệnh, thấy bọn họ đi ra thì vội vàng yên lặng nhấc chân theo. Đoạn đối thoại vừa rồi ở trong phòng cô đều nghe rõ hết, cô đứng sau mọi người nhìn tới Tư Vũ đang ở ngay trước mặt, lạ quá. Giờ cô mới nhận ra, thầm thích một người con trai mấy năm mà chính mình cũng không hiểu rõ người ta như thế nào, suốt đoạn đường cô không nói một lời.

Lục Hân Nhiên lái xe, Tư Vũ yên tĩnh nhìn phố xá qua cửa kính, không biết tâm tình ra sao.

Nếu như lần này trở về không tìm được An Tầm, anh sẽ thế nào?. Nghĩ như vậy cô lại hơi căng thẳng.

Thang máy dừng lại ở lầu sáu, đứng mãi không chịu xuống xuống, hai tay Tư Vũ nhét vào túi, lẳng lặng đứng bên chờ đợi, sau đó Lục Hân Nhiên nhìn thấy anh bực bội đá vào cửa thang máy một cái, rầm rất lớn.

Sau đó, thấy hù phải cô, anh vẫn có lòng xin lỗi.

Cũng may cuối cùng thang máy đã đến nơi.

An Tầm đang yên lành đứng ở trước cửa nhà trọ của anh, nhìn thấy anh từ thang máy đi ra, cô nhẹ cười một cái: “Tư Vũ, anh phải cho em một cái chìa chỗ này”.

Tư Vũ đi tới ôm cô, không đáp lại.

An Tầm cọ cọ trong lòng anh, như nhớ ra cái gì, cô đưa tay đẩy anh: “Thẩm Tư Vũ, vì sao Lục Hân Nhiên có chìa khóa nhà trọ của anh?”

Tư Vũ lại hỏi cô: “Em đi đâu?”

“Là anh cho cô ấy phải không?” An Tầm nhìn anh, khăng khăng muốn nghe câu phủ định.

“Trở về bao lâu rồi?” Anh quan sát cô, xem có gì không ổn.

An Tầm lùi về sau một bước: “Tư Vũ anh làm vậy em sẽ hiểu lầm hai người thân với nhau lắm đó”.

“Trả lời câu hỏi của anh trước đi”. Dáng vẻ đó như thể không chấp nhận bất cứ thương lượng nào.

“Đi gặp Ando Masato, là người mà chúng ta cứu được buổi sáng ấy, con trai ông ấy muốn cảm ơn nên mời em ăn cơm, ăn xong em trở về”. An Tầm nhẹ nhàng đáp lại, nói xong còn nghiêm túc bảo anh: “Anh nên trả lời câu hỏi của em đi”.

Tư Vũ không hề dự đoán được cô sẽ trả lời như thế. Anh cứ nghĩ cô sẽ bị hoảng sợ, có thể sẽ khóc, nhưng nhìn dáng vẻ của cô bây giờ, còn thoải mái nói với anh là chẳng có chuyện chi.

Anh lấy lại bình tĩnh: “Vừa rồi em hỏi cái gì?”.

Lục Hân Nhiên đi tới giúp họ mở cửa nhà trọ, để chìa khóa trên tủ giày cửa trước, sau đó nhìn đồng hồ trên tay: “Tôi lại dùng hết ba giờ để tưới hoa đây này”.

Tư Vũ và An Tầm cùng nhìn về phía cô: “Hai người vào nhà trò chuyện đi, An Tầm, tempura để lần sau ăn nhé”.

Lúc này đây An Tầm mới phát hiện Lục Hân Nhiên vẫn còn đứng phía sau Tư Vũ, cô nhớ lại vừa rồi mình gọi cả họ tên người ta nên có phần lung túng.

Tư Vũ đẩy cô vào phòng, đứng bên cạnh giúp cô cởi áo khoác ngoài vừa nói: “Anh thường xuyên không ở Nhật Bản, chìa khóa đưa cho Đại Xuyên nhờ cậu ta đến tưới nước cho hoa mộc lan hằng ngày, chắc là cậu ấy làm biếng nên giao chìa khóa cho học tỷ”.

“Đơn giản vậy à, hại em bực bội vô ích cả buổi chiều”. An Tầm cởi giày đi vào: “Đúng rồi, anh đi đâu thế?”

“Anh cũng được Ando Masato mời đi, có điều bị kẹt xe giữa đường”. Tư Vũ tùy ý nói: “Lúc anh đến thì em đã về rồi, cho nên anh liền chạy về”.

“Đáng thương quá”. An Tầm nói tiếp: “Cha con họ rất tốt”.

“Đúng vậy”.