Chương 25

Khi tôi đi vào trong hội trường, tôi gần như váng đầu chóng mặt vì sợ hãi.

Tôi đã làm gì? Tôi đã làm gì thế này?

Tôi đã mang cái bí mật quý giá nhất trên đời của Jack cho một kẻ điên khùng vận đồ Prada, đạo đức biến thái, thích trả thù cho hả hê.

OK. Cứ bình tĩnh nào, tôi tự nhủ với bản thân lần thứ tỷ tỷ. Hiện giờ cô ta không thể biết được điều gì cả. Tên phóng viên đó chắc hẳn sẽ không tìm ra được gì đâu. Ý tôi là, hắn ta thực ra có những cơ sở lập luận nào chứ?

Nhưng sẽ sao nếu hắn ta tìm ra? Nếu hắn ta làm thế nào đó lại tình cờ tìm ra sự thật thì sao? Và nếu Jack khám phá ra tôi chính là kẻ chỉ cho họ đi đúng hướng thì sao?

Tôi cảm thấy phát bệnh khi nghĩ đến điều đó. Dạ dày tôi đang đông cứng lại. Tại sao tôi lại đi đề cập về Scotland với Jemima chứ? Tại sao?

Quyết định mới: Tôi sẽ không bao giờ tiết lộ một bí mật nào nữa. Không bao giờ, không bao giờ. Ngay cả nếu điều đó không có vẻ quan trọng. Ngay cả nếu tôi cảm thấy giận dữ.

Thực ra… Tôi sẽ không bao giờ nói chuyện nữa, hoàn toàn chấm dứt. Hết thảy việc nói chuyện đều có vẻ khiến tôi rơi vào rắc rối. Nếu tôi không mở mồm trên chuyến bay ngu ngốc ở khoang hạng nhất đó, tôi sẽ không ở trong đống hỗn độn như bây giờ.

Tôi sẽ trở thành một người câm. Một người câm lặng khó hiểu. Khi mọi người hỏi tôi, tôi sẽ chỉ đơn giản gật đầu, hoặc viết nguệch ngoạc vài dòng khó hiểu lên mẩu giấy. Mọi người sẽ cầm lấy nó đi chỗ khác và giải đố nó, tìm xem ý nghĩa che giấu đằng sau nó là gì…

“Đây là Lissy à?” Jack nói, trong khi chỉ vào một cái tên trên tờ chương trình, và tôi nhảy lên hoảng sợ. Tôi nhìn theo cái nhìn chăm chú của anh, rồi im lặng gật đầu một cái, miệng tôi mím chặt.

“Em có biết ai khác trong buổi biểu diễn không?” anh hỏi.

Tôi câm lặng nhún vai “ai biết?” một cái.

“Vậy… Lissy đã tập được bao lâu rồi?”

Tôi ngập ngừng, rồi đưa ba ngón tay lên.

“Ba?” Jack ngó tôi chăm chú với vẻ không chắc chắn. “Ba gì cơ?”

Tôi lấy tay làm một động tác nhỏ, coi như để ra dấu cho ‘tháng’.

Rồi tôi lại làm lại một lần nữa. Jack có vẻ hoàn toàn bối rối.

“Emma, có gì không ổn à?”

Tôi sờ trong túi áo mình để tìm một cây bút – nhưng tôi không có cái nào cả.

OK, quên việc không nói chuyện đi.

« Khoảng ba tháng, » Tôi nói to lên.

“Được rồi.” Jack gật đầu, và quay lại với tờ chương trình. Mặt anh điềm tĩnh và không ngờ vực, và tôi cảm thấy những dây thần kinh tội lỗi lại trỗi dậy trong tôi lần nữa.

Có lẽ tôi cứ nên nói cho anh ấy.

Không. Tôi không thể. Tôi không thể. Tôi sẽ thốt ra như thế nào đây? “Nhân tiện, Jack. Anh có biết rằng cái bí mật thực sự quan trọng mà anh đã bảo em giữ kín không? Uhm, đoán coi…”

Chính sách ngăn chặn là những gì tôi cần. Giống như trong những bộ phim quân sự mà bọn họ thủ tiêu cái kẻ biết quá nhiều ấy. Nhưng làm thế nào tôi có thể ngăn chặn được Jemima đây? Tôi sẽ phóng một quả tên lửa đuổi săn người điên cuồng nào đó, vèo vèo quanh Luân Đôn, hướng tới mục tiêu phá hủy ở mức độ cao nhất mà nó có thể, và giờ tôi muốn gọi nó quay trở lại, nhưng cái nút bấm không hề hoạt động nữa.

Ok. Hãy cứ suy nghĩ một cách lý trí. Không cần phải sợ hãi. Tối nay sẽ không phát sinh gì cả. Tôi sẽ chỉ cố gắng thử gọi di động cho cô ấy và ngay khi thông máy, tôi sẽ giải thích từng chữ một rằng cô ấy phải gọi cho gã kia dừng lại và nếu cô ấy không làm vậy thì tôi sẽ bẻ gãy chân cô ta.