Chương 25 – Bệnh

Chuyện chia tay với Từ Chỉ An cuối cùng bố mẹ cô cũng biết.

Thật ra, Lâm Nặc cũng không muốn giấu giếm, một hôm bà Lâm thuận miệng hỏi: “Sao gần đây cuối tuần chẳng thấy con hẹn hò?”. Lúc này, cô ậm ờ trả lời, lật cuốn tiểu thuyết trinh thám trong tay bình thản nói: “Con chia rồi”.

Bà Lâm không phản ứng gì, chăm chú quan sát nét mặt của con gái, nghi ngờ liệu mình có nghe nhầm không hỏi lại: “Chia? Chia gì?”.

“Chia tay”, Lâm Nặc đặt sách xuống, đi rót nước, đưa cho bà Lâm vẫn đang chưa kịp “tiêu hóa” thông tin.

Tiếp đó là hàng loạt câu hỏi chất vấn.

Chẳng hiểu sao Lâm Nặc chợt cảm thấy mình đã trưởng thành lên rất nhiều. Năm đó níu chặt tay anh, tựa vào lòng anh, tình nghĩa sâu nặng, làm sao nghĩ rằng sẽ có một ngày mình có thể bình tĩnh nói về người yêu cũ như vậy.

Cũng thấy đau lòng nhưng vẫn kiềm chế được.

Ở nhà họ Lâm, con cái được tự do yêu thương, bà Lâm tuy cảm thấy Từ Chỉ An khá tốt nhưng bà cũng hiểu có một số việc chẳng thể miễn cưỡng được, chỉ than, “Thật đáng tiếc, dù sao cũng yêu nhau mấy năm rồi” rồi nghĩ sang chuyện khác lại hỏi, “Vậy còn cái cậu họ Giang thì sao?”.

Anh ấy ư? Lâm Nặc cụp mắt xuống, từng đóa, từng đóa hoa nở rộ in trên nền vải bọc sofa, chẳng rõ trên gì nhưng màu sắc rất nhã nhặn, rực rỡ sinh động đến lạ thường.

Tựa như cuộc sống của Giang Doãn Chính, chắc hẳn cũng sôi động rực rỡ sắc màu như vậy.

Những ngày gần đây anh rất bận rộn, thời gian ở công ty cũng ít, cô vẫn thường bắt gặp anh xuất hiện trên các mặt báo, tạp chí hoặc chương trình thời sự. Phần lớn đều có ảnh khổ to đi kèm lại rõ nét, khi ngồi, khi đứng, ánh mắt sáng ngời, dáng hình mảnh khảnh thanh tú.

Nếu là những tin tức thời sự thì hơn phân nửa là liên quan đến hướng phát triển của Dung Giang. Khi trả lời phỏng vấn anh không nói nhiều, dường như không phải người nhất nhất hợp tác với giới truyền thông nhưng câu trả lời lại chuẩn xác đến từng từ, nhấn mạnh từng câu chữ, nhịp nhàng, giọng nói tự nhiên, mạnh mẽ lại đầy kiên định khiến người khác không khỏi trầm trồ thán phục.

Qua những tin tức này Lâm Nặc mới biết gần đây công ty hợp tác với chính phủ trong việc tiến hành cải tạo sửa chữa những nơi đã cũ trong khu Thành Bắc. Vài ngày trước đó, ông Lâm cầm báo, nói chuyện phiếm cùng bạn bè qua điện thoại không ngớt lời ca ngợi: “… Giang Doãn Chính quả là hậu sinh khả úy đó”.

Khi ấy, Lâm Nặc đang đọc sách ngay cạnh, không kìm được ngẩng đầu lên liếc mắt trông thấy bức ảnh phóng lớn của anh được đăng trên mặt báo. Tuy là hơi xa nhưng cô vẫn trông thấy dáng người trông nghiêng của anh, dường như hơi gầy hơn so với ngoài đời thật đôi chút.

Những tin đồn ngoài lề cũng được lan truyền với tốc độ chóng mặt. Lúc này, cô mới biết ngoài Diệp Hi Ương ra thì bên cạnh anh còn xuất hiện rất nhiều phụ nữ khác. Không hiểu sao, dường như trước kia cô cứ mãi sống trong thế giới khép kín, rõ ràng cũng giở tạp chí ra xem nhưng rất hiếm khi đọc được tin tức của Giang Doãn Chính, vậy mà chẳng biết tự lúc nào thông tin về anh choáng ngợp khắp nơi, đến cả những cô gái mảnh mai xuất hiện bên Giang Doãn Chính cũng được “thơm lây”, từng người từng người một mỉm cười rạng rỡ trước ống kính.

Những người phụ nữ đó, ai cũng quyến rũ, hấp dẫn, lại cùng Giang Doãn Chính tham dự các buổi tiệc xã giao trở thành đề tài bàn luận của mọi người trong lúc trà dư tửu hậu.