Chương 25 – Chuyện hai người

Trong thời gian nghỉ giữa giờ, Bạch Nhật Huyên ghé xuống mặt bàn, tâm tư đều nghĩ cả về những lời nói của anh.

“Thế nào rồi? Cả ngày nay cậu cứ ngẩn ngơ ấy.” Từ Khả Hân đưa tay xoa xoa đầu cô, nghĩ cô bạn mình chắc sinh bệnh.

“Cậu có cảm thấy, một cặp anh em không có chung huyết thống, có thể ở cùng với nhau được sao?” Cô lơ đãng, đem sự buồn rầu của mình nói ra.

“Nếu là không có huyết thống, đương nhiên có thể cùng với nhau rồi.” Từ Khả Hân ngồi bên cạnh cô, một bộ dạng rất hiển nhiên, “Cậu quyết định chấp nhận anh trai mình rồi à?”

Bạch Nhật Huyên như thể bị điện giật, đứng bật dậy, “Cậu biết hả?” Cô chưa từng nói với Từ Khả Hân về quan hệ giữa mình và Bạch Nhật Tiêu, cô bạn này làm sao có khả năng biết được?

Từ Khả Hân bất đắc dĩ cười cười, “Hỏi hay đó nha, mình với cậu là bạn tốt với nhau mà cậu cũng không nói cho mình biết. Hạo Nhiên nói với mình cả hai người không phải là anh em ruột.” Nói đến Hạo Nhiên, trên gương mặt cô gái nhỏ tràn đây một tình yêu hạnh phúc. Cô cùng Quý Hạo Nhiên, từ lần đầu gặp mặt trở thành oan gia đấu vỡ mồm với nhau, giờ lại phát sinh mối quan hệ vợ chồng cực kỳ phi thường.

“Anh Hạo Nhiên làm sao mà biết được?”

“Lúc bọn mình còn học trung học, không phải anh ấy thường xuyên tới tìm cậu hay sao? Lúc ấy mình còn nghĩ ảnh có ý tứ gì với cậu, sau này hỏi lại, ảnh bảo là anh trai cậu cầu xin ảnh chăm sóc cho cậu thật tốt. Chuyện hai người không phải là anh em cũng là anh cậu nói với ảnh đó.”

Bạch Nhật Huyên hồ nghi nhìn cô bạn, “Cậu sẽ không cảm thấy bọn mình như vậy rất kỳ quái hay sao?” Cô xấu hổ hỏi. Từ Khả Hân tuy biết mối quan hệ giữa cô và Bạch Nhật Tiêu nhưng cũng vẫn không hỏi cô.

“Có cái gì để hỏi hả, không phải hai người là thanh mai trúc mã mới bên cạnh nhau được sao.” Từ Khả Hân kỳ thật rất hy vọng hai người bọn họ có thể đi cùng với nhau. Dù sao tình cảm của Bạch Nhật Tiêu đối với cô bạn mình cũng rất sâu đậm, ngay cả mình nhìn thấy cũng cảm động. “Làm gì mà để ý đến cái nhìn của người khác chứ. Ảnh yêu cậu, hai người ở bên cạnh nhau mà hạnh phúc là tốt rồi.” Bây giờ cô cùng Quý Hạo Nhiên yêu nhau, mỗi ngày đều cười đến toe toét. Xem ra Từ Khả Hân cô đã chìm hoàn toàn trong sự hạnh phúc vô cùng của tình yêu ngọt ngào này rồi.

Mọi người đều nói tình yêu là chuyện của hai người, chỉ cần cô yêu thương anh là mọi việc sẽ ổn.

Bạch Nhật Huyên ngồi trong đại sảnh chờ Bạch Nhật Tiêu đương ở trong thư phòng ra cùng cô ăn cơm. Trên TV, tiếng người nói chuyện vui mừng thực ồn ào. Còn cô thì cả ngày hôm nay luôn suy nghĩ, tình yêu là chuyện của hai người.

Bạch Nhật Tiêu đến bên cạnh người, nhưng áh mắt của cô đều trống rỗng, căn bản không có cảm giác rằng anh đã đến.

Tay anh nhẹ nhàng vuốt ve đầu cô, “Thế nào rồi, nghĩ cái gì vậy?”

Cô chậm rãi dựa vào bả vai dày rộng của anh, cảm nhận sự ấm áp, cảm nhận được bọn họ đang nói chuyện hai người. “Ngày mai là cuối tuần rồi, anh có thể đưa em đi chơi không?” Từ sau khi anh trở về Mỹ, bọn họ cũng rất ít khi bước ra khỏi nhà, mặc kệ việc anh rất nhiều lần muốn cùng cô đi đâu đó, nhưng mỗi lần cô đều cẩn thận mà từ chối.

Bạch Nhật Tiêu không rõ, bây giờ cô dựa vào anh, là xem anh như một người anh trai hay là một người đàn ông, nhưng là anh vẫn vui mừng, bởi vì cô đã chủ động gần sát thân thể anh, không vì sự kiện kia mà bài xích anh nữa. “Em muốn đi đâu?” Tay anh vòng qua ôm lấy vai cô, để cô cuộn người lại trong chính cánh tay mình.