Chương 25 – Hoàng hôn trong lời kể của người ấy

Trở về chỗ ở của Trì Trinh, Tuần Tuần chỉ nấu một bát mỳ ăn qua quýt. Khi có Trì Trinh ở nhà thì cảm thấy rất ồn ào và chỉ mong sao có những giờ phút được yên tĩnh, lúc này Trì Trinh không có ở nhà, không khí xa lạ trong ngôi nhà bỗng trở nên rất rõ. Khả năng thích ứng của con mèo tương đối tốt, Tuần Tuần tìm một hồi lâu vẫn không thấy nó đâu, thì ra nó đang dựa vào chiếc gối ở đầu giường của Trì Trinh liếm lông. Mặc dù Trì Trinh vẫn tỏ ý ghét bỏ nó nhưng cũng không gây trở ngại cho việc nó dần dần coi nơi này là địa bàn của mình. Ở điểm này thì đúng là con mèo hơn Tuần Tuần, nó mãi mãi không bao giờ phải quá để ý và dựa dẫm vào người khác, chỉ cần có đủ thức ăn và nước uống thì dù không có ai nó cũng sống rất ung dung.

Rỗi rãi không có việc gì, ngồi không thì lại nghĩ ngợi lung tung, Tuần Tuần quyết định bắt tay vào dọn dẹp nhà cửa. Cô kiên quyết từ chối việc thừa nhận mình có ý nghĩ tìm một chút manh mối từ trong ngôi nhà này, tuy vậy sau một hồi lâu bận rộn mà vẫn không phát hiện thấy bất cứ vật dụng cá nhân nào có thể giải đáp cho mối hoài nghi trong lòng, Tuần Tuần không khỏi cảm thấy thất vọng.

Tuần Tuần quét đám tơ nhện trong góc phòng nhưng mối hoài nghi trong lòng thì lại dần dần hình thành một tấm mạng lớn hơn.

Gần mười giờ rồi mà Trì Trinh vẫn chưa về. Tuần Tuần định đi ngủ thì bất ngờ nhận được điện thoại của Tăng Dục nói đang ở một KTV nào đó và bảo cô mang tiền đến để giúp đỡ.

Tuần Tuần định hỏi rốt cuộc là xảy ra chuyện gì thì chỉ nghe ở đầu dây bên kia giọng nói không tỉnh táo của Tăng Dục, cho thấy cô ấy đã uống rất nhiều rượu, và giục cô mau chóng tới đó.

Tăng Dục đã nói rằng hôm nay cô ấy sẽ tới “cuộc hẹn đầy lãng mạn” của mình cơ mà? Tuần Tuần không hiểu có chuyện gì, nhưng vì tình hình khẩn cấp, sợ xảy ra điều không hay với Tăng Dục nên không dám chần chừ mà vội vàng ra cửa ngay. May mà địa điểm Tăng Dục nói đến không ở một nơi hẻo lánh, Tuần Tuần chỉ nói với lái xe taxi, lập tức người ấy biết ngay phải tới nơi nào.

Khi tìm thấy Tăng Dục thì thấy cô đang dựa vào ghế mê man không biết gì, bên cạnh là người phục vụ đang đứng bất lực. Hỏi qua một vài câu, Tuần Tuần được biết, Tăng Dục cùng mấy người bạn đến hát, đến khi thanh toán thì chỉ còn lại mình cô trong trạng thái say mềm.

Tuần Tuần ngồi xuống lắc gọi Tăng Dục, Tăng Dục vừa mở mắt là lập tức đòi nôn, Tuần Tuần vội dìu Tăng Dục vào nhà vệ sinh. Sau một trận nôn thốc nôn tháo, Tăng Dục rửa mặt bằng nước lạnh, điệu bộ lúc đó mới có vẻ khá hơn một chút, ít nhất cũng nhận ra người dìu mình là ai, tuy nhiên bước chân vẫn loạng choạng, đầu óc trong trạng thái lơ mơ.

Khi trở lại ghế, Tăng Dục rũ người, trở lời những câu hỏi của Tuần Tuần bằng vẻ rất mệt nhọc. Thì ra, hết giờ làm việc cô và người bạn trai mới cùng nhau đi ăn cơm, ăn xong thì người kia đưa ra đề nghị rủ thêm hai người bạn nữa đến hát Karaoke thế là cả bọn kéo nhau đến đây. Uống chán, hát chán rồi thì mấy người bạn rủ nhau đi hết, chỉ còn lại hai người. Khi Tăng Dục ra thanh toán tiền thì được báo là hệ thống máy hỏng không nhận được thẻ, trong khi tiền mặt trong túi cô không có đủ, may sao vẫn còn chút tỉnh táo nên khi người phục vụ giục và gợi ý rằng nên gọi điện cho người nhà hoặc bạn bè, Tăng Dục nhớ ra và vì thế Tuần Tuần mới được triệu đến đây.