Chương 25 – Lúng túng chạm mặt

Sau khi săn thú trở về, Đồng Yên đã được Lăng Khiên phê chuẩn không cần đi đến Viễn Đông nữa. Ngày thứ nhất đi làm lại một lần nữa, tận cho tới trưa Đồng Yên bị Thiến Thiến kéo đi thẩm vấn. Mặt cô hồng hồng nói tiến triển giữa hai người cho Thiến Thiến nghe, cuối cùng Thiến Thiến nói: “Yên Yên, cậu gặp phải một cực phẩm nam nhân rồi. Cậu nhất định phải nắm cho thật chặt đấy nhé.”

Đồng Yên gật đầu, mặt tràn đầy hạnh phúc.

Ngày thứ hai cô đi làm,Chu tổng biên nhận được điện thoại của quản lý hiệp ước tập đoàn Viễn Đông, nói là hợp đồng trước kia cứ theo lẽ thường mà tiến hành, mọi chi phí tổn thất trong thời gian vừa rồi Viễn Đông sẽ chịu trách nhiệm.

Chu tổng biên như giải thoát được tảng đá đè nặng trong lòng, vuốt vuốt ót gọi điện thoại dồn dập cảm ơn Lăng Khiên. Lăng Khiên mạn bất kinh tâm ứng phó mấy câu, sau đó nói rằng hi vọng lão Chu có thể cho

Đồng Yên thối lui khỏi chuyên mục Trần Dương mười năm phát triển. Chu tổng biên không hề do dự chút nào gật đầu đáp ứng.

Đồng Yên nhận được tin nhắn thông báo của Chu tổng biên, cô nắm điện thoại trong tay cười đến giống như là một con mèo nhỏ ngoan ngoãn.

Thứ sáu trước khi tan việc, trong phòng làm việc của tổng tài Viễn Đông.

Lăng Khiên ngồi sau bàn làm việc nhưng không hề bàn bạc công việc mà chỉ nhìn thiệp mời trong tay nhíu nhíu lông mày, bộ dáng rất khó nghĩ.

“Haizzz! Cậu nói xem tôi có nên mang Yên Yên theo không?” Anh nhìn về người đàn ông đối diện hỏi.

Lục Tư Triết nhàn nhã uống cà phê, mạn bất kinh tâm nói: “Tất nhiên là đi rồi. Cậu không phải đã sớm nghĩ đến việc công bố thân phận cô ấy trước báo giới sao? Lần này nghiệp giới tổ chức thương thảo nhất định sẽ có không ít các tờ báo chờ đợi. Đây là một cơ hội không tệ.”

Lăng Khiên sờ sờ mi tâm, gật đầu: “Tôi cũng nghĩ như vậy. Nhưng mà Tiếu Diệc Trần cũng sẽ đi.”

Lục Tư Triết nhìn anh trầm ngâm một chút nói: “Cậu đối với Đồng Yên không tin tưởng sao?”

Lăng Khiên cúi đầu, vuốt vuốt bật lửa, thanh âm thầm chìm trong miệng: “Tình yêu của cô ấy đối với người đàn ông kia quá sâu nặng. Bây giờ tôi cũng không biết cô ấy có còn yêu cái tên họ Tiếu kia không nữa.”

Lục Tư Triết cau mày: “Tôi thấy cô ấy bây giờ đối với cậu đã rất tốt. Có nên không còn ý kiến gì đối với Tiếu Diệc Trần nữa?”

Lăng Khiên ngả người tựa vào lưng ghế, hai tay chà xát mặt nhưng cũng không thể xua tan đi vẻ mặt mệt mỏi cùng đáy mắt nhàn nhạt cô đơn: “Tư Triết! Đến bây giờ tôi cũng không dám hỏi cô ấy xem là cô ấy đối với tôi có cảm giác gì, Tôi cảm thấy bây giờ tôi đang hưởng thụ những thời khắc, giây phút ngọt ngào, hạnh phúc; nhưng không biết đến lúc nào thì chúng sẽ biến mất sạch sẽ. Loại cảm giác này thực con mẹ nó không tốt.”

Lục Tư Triết uống nốt chỗ cà phê cuối cùng, đứng lên nói: “Tín nhiệm cũng là một phần của yêu thương. Cậu phải toàn tâm toàn ý yêu cô ấy, nhất định phải tin tưởng cô ấy. Mang theo cô ấy đi đi, thuận tiện quan sát xem lúc cô ấy đối mặt với Tiếu Diệc Trần có phản ứng như thế nào. Nói không chừng là sẽ không có cảm giác gì cả, như vậy cậu cũng sẽ yên lòng.”

Lăng Khiên khoác tay kên trán, nhắm mắt lại rồi gật đầu thay cho câu trả lời.

Sau khi Lục Tư Triết rời đi, Lăng Khiên trong chốc lát gọi điện cho Đồng Yên bảo rằng buổi tối anh sẽ tới nhà cô ăn cơm. Sau khi cúp điện thoại không bao lâu thì anh lại nhận được điện thoại của Lý Duệ.