Chương 25 – Nằm viện

Chấn động não… nhẹ.

Phần đầu điển trai của Dung Nham được quấn một lớp băng y tế chuyên dụng “điển trai” và được cố định một cách “điển trai” trong một tư thế cũng rất “điển trai”. Diệp Mộc khẳng định hết lần này đến lần khác, quả thật là rất điển trai.

“Thế em hôn anh một cái đi!” Dung Nham làm mặt đau khổ, giở trò.

Diệp Mộc cố nhịn cười, vươn người khẽ chạm nhẹ vào mặt anh. Dung Nham giảo hoạt nghiêng đầu sang một bên, đúng lúc mở miệng chạm vào đôi môi hồng tươi vừa đưa tới của cô. “Ư…” Diệp Mộc khẽ kêu lên, nhưng âm thanh về sau bị Dung Nham nuốt gọn một cách mạnh mẽ.

Anh không chịu được chấn động… Diệp Mộc mơ màng thầm nghĩ, không dám cựa quậy. Ngọt ngào quá… Máu trong người Dung Nham như sôi lên, càng hôn càng sâu.

“Ứ, Bảo Bảo, sau cậu lại bịt mắt tớ?” Giọng nói trong trẻo của Mộ Mộ vang lên, hai con người đang dính lấy nhau không rời bất ngờ cứng đơ, lập tức tách nhau ra.

“Bởi vì… cô Diệp Tử đang trị bệnh cho bác hai, trẻ con không được nhìn, nếu nhìn cũng sẽ bị bệnh.”

“Ồ…” Mộ Mộ như vỡ lẽ. “Thảo nào mình rất hay bị cảm, bởi vì mình rất hay nhìn thấy mẹ trị bệnh cho bố…”

Dung Nham và Diệp Mộc bị tách ra, một người cố nhịn cười quay ra nhìn hai đứa trẻ, một người mặt đỏ bừng, đầu cúi thấp. Giọng nói lạnh lùng của Trần Ngộ Bạch từ xa vọng tới: “Hai đứa đứng chặn ở cửa làm gì thế này?”

Bảo Bảo nhún vai: “Bố! Bên trong đang diễn cảnh không thích hợp cho trẻ em.”

Trần Ngộ Bạch khẽ nhếch miệng, xoa xoa mái tóc con gái: “Đấy là màn kịch thiện nghệ của bác hai bọn con.” Ánh mắt Trần Ngộ Bạch lạnh lùng, chỉ thấy lúc nhìn kiểu tạo hình mới của Dung Nham, trong ánh mắt khẽ lóe lên ý cười.

Kiểu tạo hình mới của Dung Nham làm cho ba người lập tức phì cười. Dung Nham khó chịu đuổi họ: “Phiền quá đi mất! Lúc về thì chuyển lời hộ anh, đừng ai đến thăm anh! Nếu không thì… đóng cửa, thả tiểu quái thú!” Diệp Mộc đang gọi táo cho hai đứa trẻ con, nghe thấy liền lừ mắt nhìn anh. Anh vẫn cảm thấy ngọt ngào, cười tươi.

“À, đúng rồi, nghe nói tối qua anh một mình xử lý cả bọn ở khu đông?” Lúc chuẩn bị đi, Trần Ngộ Bạch như nhớ ra điều gì, lùi lại cười nhỏ nhẹ với Dung Nham. “Anh cả cũng đã nghe nói, cố ý gọi điện cho em bảo đến hỏi anh.”

Dung Nham nghe thấy đã biết ngay không ổn, vội vã giải thích: “Anh không tìm ra đứa nào là hung thủ nên trong lòng tức tối, chú đừng nghe mấy lời đồn thổi của những người ấy! Bọn đó toàn mấy tên vô dụng, anh chẳng tốn sức lắm cũng xử lý xong.”

“Ồ!” Trần Ngộ Bạch vươn ngón tay đẩy chiếc kính trên sống mũi, trưng một bộ mặt với vẻ “em hiểu rồi”: “Không tốn sức lắm… Ừm, em nhất định sẽ bẩm báo lại đúng sự thật với anh cả, anh cứ nghỉ ngơi cho khỏe.” Trần Ngộ Bạch cười lạnh lùng, bước ra ngoài đóng cửa lại.

“Tiểu Tam…” Trước mắt Dung Nham như tối sầm, anh mệt mỏi nằm xuống giường, nhìn lên trần nhà nói một mình, lần này xuất viện chắc chắn bị anh cả cho một trận.

Con người Trần Ngộ Bạch quá lạnh lùng, Diệp Mộc không dám đến gần. Đợi khi anh đi rồi cô mới từ cuối giường vòng qua, ngồi bên cạnh Dung Nham: “Xem ra quan hệ của bọn anh cũng tốt nhỉ?”

“Chứ còn gì!” Dung Nham đang trầm ngâm, nghe thấy Diệp Mộc khen mình, anh liền mỉm cười: “Anh làm cho người khác thích mà!”

Diệp Mộc nhét miếng táo bổ tư vào miệng Dung Nham: “Tự phụ.”