Chương 25: Vở kịch hoàn hảo

Tại Okinawa

Hắn bước chậm rãi vào một khu rừng. Một ngôi mộ trơ trọi dần hiện ra trên một khoảng đất trống vắng vẻ. Xung quanh đều là những cây đại thụ, không gian yên tĩnh vô cùng. Nhìn quang cảnh nơi này chắc ai cũng nhận ra người đã khuất có một vị trí rất quan trọng đối với người thân khi mà xung quanh rất sạch sẽ quang đãng chứng tỏ được dọn dẹp thường xuyên.

Bia mộ được khắc một dòng chữ duy nhất: Quách Giao Khuyên

Hắn đặt cành hoa ly xuống gần bia mộ. Ngồi thụp xuống bên cạnh, mắt nhìn lên trời lẩm bẩm:

– Xin lỗi, tôi vẫn nhớ bạn yêu hoa Cát cánh nhưng mùa này đương nhiên không có!

Hắn phủi lớp tuyết bám trên bia mộ rồi nói tiếp:

– Chắc bạn ngạc nhiên à? Tôi chỉ đến để nói với bạn là: lời hứa năm xưa….tôi đã làm được rồi!

……….

– Chúc mừng tôi đi! Tôi cuối cùng đã tìm được một người mình hoàn toàn tin tưởng ngoài bạn rồi. Đó là một cô gái…..rất giống bạn ….nhất là đôi mắt buồn nhưng lại sáng như pha lê.

Hắn bật cười rồi tiếp tục độc thoại:

– Cô ấy rất đặc biệt, cứ như một thiên thần thứ hai đến với mình! Đôi lúc nếu không biết cô ấy là Triệu Thuỳ Linh thì chắc mình sẽ bị nhầm với bạn.

Hắn ngừng nói. Ngồi yên lặng hồi lâu…..đôi mắt màu hổ phách cứ hướng về phía khoảng không vô định.

– Chủ nhân! Chẳng phải cô ta là một kẻ ăn cắp sao? Ryo trong hình dạng một con chuột cảnh lên tiếng

– Ngươi từ nhỏ đã lớn lên cùng ta nhưng vẫn chưa hiểu hết được tính cách của ta đâu! Ngươi nghĩ cô ấy là kẻ ăn cắp thật sao?

– Nếu không phải vậy thì…..

– Nếu ta không nhầm thì kẻ bày ra trò này không ai khác chính là “Quận chúa đáng kính”.

-????

– Cô ta càng ngày càng thâm độc, ta không nghĩ cô ta còn là một pháp sư trong sạch. Hắn vừa nói vừa vuốt lông Ryo

– Chủ nhân, nếu vậy người phải ở đó chứng minh sự vô tội của cô ấy chứ!

– Ta cũng tự cảm thấy mình diễn khá giỏi khi gạt được cánh tay của cô ấy và nói ra những lời đó……….hai hàng lệ của nhỏ đó đúng là…….có khả năng giết người. Hắn cười …….cùng với một sự …thích thú ẩn dấu.

– Chủ nhân! Tôi thấy cô ấy rất giống với Giao Khuyên. Người yêu cô gái ấy hay yêu Giao Khuyên trong cô gái ấy vậy? Hơn nữa chẳng phải cô ấy ở đó chỉ có một mình sao……nếu mang tiếng là ăn cắp thì chắc khó sống!

– Việc đó ta đã bàn với Vương Nhật Nam rồi! Còn Giao Khuyên và cô ấy……sao nhỉ? Ta tôn trọng hiện tại và hướng tới tương lai. Quá khứ mãi chỉ là quá khứ không thay đổi được. Cho dù họ có giống nhau đến mức nào thì tình cảm ta dành cho họ luôn khác nhau. Với Giao Khuyên…..ta coi cô ấy là một tri kỉ…..người đâu tiên ta tin tưởng và là người cho ta biết cuộc sống ít ra không đến nỗi thối nát. Với nhỏ đó……là một người dẫn ta vào thế giới màu hồng chăng?

– Nhưng mà…….

– Càng lúc ta càng thấy ngươi giông con gái, ngươi cũng 16 rồi nên miẹng lưỡi đừng giốnh trẻ con thế! Màn kịch chắc đến hồi thú vị rồi, ta phải về góp vui thôi…….2 tiếng sau phải có mặt ở trường.

– Chủ nhân..tôi không hiểu gì cả!

– Mang kịch tiết lộ trước sẽ không hấp dẫn nhưng để ngươi ngừng lải nhải ta sẽ cho người biết: hạ gục một cái cây rồi nói vài câu lẩm bẩm, gặp nhỏ đó nhưng tỏ ra xa lạ, rồi cất công đến Okinawa này đêù nằm trong kịch bản.

– Chủ nhân….người càng lúc càng khó hiểu

– Vì ta là Sawada Shin.

————————

Tại trường Shamans

– Phần thưởng dành cho ngươi đây! Mikư. Hanaka đặt lên trên bàn một chiếc vòng mang tên Hoả Thiêu Hồn.

– Cảm ơn Quận chúa, có sức mạnh mới thần sẽ cố dốc sức phục vụ người! Mikư sung sướng nhận sợi dây rồin đeo luôn vào cổ mà không biết đó là giấy báo tử của thần chết.

– Lui ra đi!

– Vâng

Hanaka nhắm mắt, thờ dài: Mikư, đừng trách ta vô tình, nếu có trách thì trách bản thân ngươi quá tham lam và ngu ngốc.

———————

Lớp 10A1

Nó cùng anh và chị bước trên hành lang, mái tóc của nó đã được tạo kiểu và nhuộm thành màu nâu.

– Tôi – Vương Nhật Nam – hội phó hội học snh đến để điều tra vụ việc ăn cắp gây xôn xao vừa qua!

– Hoàng Tử, anh định điều tra thế nào đây? Ai chẳng biết anh với cô ta có quan hệ khá mật thiết! Mikư nói giọng điệu đà.

– Phải đấy! Trong lớp nổi lên tiếng xì xầm

– Camẻa được hộihọc sinh lắp đặt có ở khắp nơi trong các lớp dưới dạng ẩn bởi khí! Có ăn cắp hay không …sẽ biết ngay! Không hề có sắc thái tức giận vì những lưòi nói của mọi người, anh vẫn điểm nhiên nói đều.

– Camera? Tôi chưa nghe đến chuyện này bao giờ! Mikư chột dạ vì chi tiết này không hề được nhắc đến trong kế hoạch.

– Camera do chính Hôi trưởng lắp đặt và cũng chỉ mình hội trưởng biết rõ nên các người không phải lo tự tay tôi dàn dựng sự việc! Anh nói giọng lạnh tanh

– Vậy hội trưởng là ai?

– Là tôi!

Một người bước vào

C

háp 25: Vở kịch hoàn hảo – tiếp

– Là tôi!

Một người bước vào

– Nam thần điện hạ! Mội người ồ lên

Hắn ung dung cho tay vào hai túi quần, quay lại nhìn nó với một nụ cười “cá sấu” quen thuộc khiến nó nỗi da gà, run lên bần bật. Nó hít lấy một hơi, cố lấy lại sự bình tĩnh và trái tim đang nhảy nhót. Không hiểu sao khi đối mặt với hắn, lí trí của nó lại biến đi đâu hết. Hơn nữa nụ cười của hắn khiến nó có cảm giác quen thuộc, sự tức giận cùng nỗi nhục nhã bỗng dưng không còn một dấu vết thay vào đó là một tia hy vọng len lói: Hắn chưa từng nghi ngờ nó!

– Mikư! Tôi nghĩ cô nên nhậnn tội, tôi không muốn phí sức sắp xếp lại camera! Chỉ cần khai kẻ chủ mưu thôi. Hắn nói đều đều. Rõ ràng câu nói dành cho Mikư nhưng đôi mắt hắn lại hướng về phía Hanaka.

Mikư sợ hãi quỳ thụp xuống, mặt cắt không còn một giọt máu, cả người run lẩy bẩy. Đầu cúi gắm nhưng đôi mắt lại cố liếc về phía Hanaka, cái nhìn cầu cứu.

– 5 giây! hắn gằn giọng.

Dường như không chịu nổi nỗi sợ hãi, Mikư lắp bắp:

– Thần nữ…thần nữ chỉ làm theo lệnh. Là……..

Nói đến đây Mikư ôm chặt lấy cổ mình, thổ huyết sặc sụa.

Nhật nam và hắn nghiến răng, lao ngay tới gần Mikư rồi cùng hét lên khi nhìn thấy chiếc vòng trên cổ cô ta:

– Là Hoả Thiêu Hồn! Ai đã cho cô cái này

– Là ……..Qu……qua! máu trào ra trong mỗi nhịp thở, ngăn cản câu nói phát ra từ cổ họng Mikư và khiến Mikư …..ngừng thở. Tuy vậy thân thể vẫn giãy giụa không thôi. Đôi mắt trợn ngược, các cơ cứng đờ…..rồi cả cơ thể ấy tan biết thành tro bụi trong phút chốc, chỉ còn chiếc vòng cổ đã làm xong nhiệm vụ.

Tất cả mọi người đều bàng hoàng. Lũ bạn của Mikư khóc thảm thiết, đương nhiên Hanaka cũng diễn đạt màn nước mắt cá sấu. Thật tâm, Hanaka cũng có chút xót xa! Cô ả biết trong lớp có camera, biết Hoả Thiêu hồn là vật giết người nhưng vẫn ra tay, nhẫn tâm hại chết kẻ mình từng coi là bạn

♥ TÌNH YÊU có 7 chữ….thì PHẢN BỘI cũng thế…

♥ SỰ THẬT có 6 chữ…….Ừ thì GIẢ DỐI cũng thế…

♥ BẠN BÈ có 5 chữ……..vâng thì KẺ THÙ cũng thế….

♥ CƯỜI có 4 chữ……..và KHÓC cũng thế….

♥ YÊU có 3 chữ….thì HẬN cũng thế….

– Phải chấp nhận thôi vì cuộc sống luôn luôn có 2 mặt của nó

Nó đứng chết sững. Nó ghét Mikư nhưng nhìn cô ta chết như vậy nó không thể không cảm thấy xót thương. Một cái chết quá đột ngột, quá dữ dội và kinh khủng vô cùng! Đôi mắt nó ngấn nước, hỏi giọng run run:

– Mikư, tại sao cô ấy lại……

– Cô ta đeo Hoả Thiêu Hồn! Anh giờ chiêc vòng lên.

– Hoả Thiêu Hồn?

– Vật này khi ở trên người một lúc lâu sẽ thiêu trụi linh hồn sau đó đến thể xác. Chỉ có các pháp sư bóng tối mới không bị ảnh hưởng bởi vật này và cũng chỉ có các pháp sư bóng tối có được nó! Hắn nói đều đều.

– Vậy là hạ màn không thu đuợc cát sê? Ngọc My nhìn Nhật Nam và Shin.

Họ đáp lại bằng cái gật đầu.

– Vụ việc này phải để thấy cô xử lí, các người hãy giải tán và giữ nguyên hiện trường! Ngọc My nói lớn.

Mọi người tản ra tứ phía, ai cũng xôn xao vì cái chết cua Mikư.

————————

Một góc vắng trong khuôn viên trường

– Cho em biết chuyện gì đang xảy ra được không? Nó nói với bốn người trước mặt.

– Thật ra là sáng hôm trước, trước khi đi tập kendo Nam thần điện hạ có nói thái độ của bạn hơi kì lạ nên nhắn mình nếu ai có nhắc gì về Điện hạ thì mình phải đến báo. Khi Mikư lừa bạn mình đã nói cho Điện hạ biết cả. Tất cả chỉ là một vở kịch nhằm tìm ra người chủ mưu vì Mikư không thể có gan làm chuyện đấy mà không có người thao túng.

– “……………….” Nó quay sang ba người còn lại.

– Để diễn thành công vở kịch, tôi phải vờ tin rồi chờ đợi! Hắn dựa mình vào gốc cây, thản nhiên nói.

– Anh nhận được thư từ thần thú của Sawada rồi cùng hợp tác. Chỉ thế thôi.

Nó lấy tay vuốt vuốt ngực, cố nén cơn giận:

– Vậy, việc mái tóc em bị cắt có trong kịch bản không/

– 10% – Anh cùng hắn nói gần như một lúc.

– Vậy mà vẫn để yên nhìn họ cắt tóc em à?

Cơn giận của nó không thể kiềm chế được nữa mà đang trong tình trạng báo động ” núi lửa phun trào”.

– Thôi nào, mái tóc này hợp với em hơn mà! Chị nó cố xoa dịu.

– Vậy Dai có phần trong vở diễn không?

– Không – anh nó đáp.

– Còn lúc tôi gặp bạn ở phòng y tế cũng có trong kịch bản? nó nheo mắt nhìn về phía hắn

– Không, lúc đó tôi muốn xem bạn thế nào rồi tiện thể nói rõ nhưng lại nhận ra có người theo dõi nên thôi!

– MỌI NGƯỜI THẬT ĐÁNG GHÉT! Nó nói rồi chạy đi

– Mọi người làm con bé giận rồi1 Ngọc My càu nhàu

Anh và hắn nhìn theo nó rồi lại nói cùng một lúc như định sẵn thời gian:

– Không! Nhỏ đó đang cười!

Và đúng là nó đang mỉm cười thật.

Em trở về làm chính em..

Đôi khi hát vu vơ.

Đôi khi buồn vô cớ….

~ Giọt nước mắt rơi là khi em nhớ…

~ Và nụ cười là lúc em quên.

~ Sau mỗi bão giông em sẽ lớn lên.,

~ Sẽ nhận thấy con đường còn dài và rộng…..

~ Đôi chân bước có khi lạc vào khoảng trống….

~> Nhưng sẽ có ngày tìm được lối em đi…