Chương 26

Làm thí nghiệm dưới hành lang ngầm à? Mỗi lần đi qua thì Quan Kiện đều bị đau dữ dội… – Yasuzaki Sakito khéo léo nêu ý kiến. Còn Quan Kiện, khi nghe nói về bố trí thí nghiệm đêm nay thì anh chưa nói gì.

Trước đó giáo sư Nhiệm Tuyền cũng đã có ý can ngăn, lúc này ông cảm thấy ngạc nhiên. Vì ông từng sang Nhật tiến tu mấy năm, nên hiểu khá rõ về lề lối của giới khoa học Nhật Bản; việc nhân viên cấp dưới như cô Satiko dám ăn nói “trái ý ông chủ” thì gần như là bị cấm tiệt.

Quả nhiên, vẻ mặt ông Yamaa vốn nghiêm nghị thì lúc này càng lạnh lùng.

Kikuchi Yuji nói gay gắt: “Chức trách của cô Yasuzaki Satiko là phiên dịch và hỗ trợ công tác, chứ không phải là lên kế hoạch thí nghiệm!”.

Tiến sỹ Toyokawa Takesi thoáng có nét hể hả khoái trá rất khó nhận ra. Anh ái ngại cho Satiko, nhưng cũng cho là cô rước vạ vào thân. Theo đuổi Yasuzaki Satiko đã lâu, đến nay vẫn chưa giành được trái tim cô, xem chừng khó bề thành đôi lứa, nên anh dần thấy hậm hực. Với phong độ ngời ngời và vị trí thầy thuốc ngoại khoa của mình, thì thời gian và công sức theo đuổi Satiko có thể khiến anh vơ được hàng tá người đẹp rồi, nhưng anh lại là người có cá tính mạnh mẽ hiếu thắng, nhọc nhằn theo đuổi mà vẫn “không đạt được kết quả”, điều này lại càng khiến anh quyết tâm hơn.

Nhưng anh vẫn không thể thuần phục nổi Yasuzaki Satiko xinh đẹp hiền dịu.

Cô ta lấy đâu ra lắm ý kiến như thế?

Có lẽ chỉ nên ngọt ngào, “lạt mềm buộc chặt” thì mới chinh phục được nàng.

Toyokawa Takesi chợt nảy ra ý định rất dễ thương, anh bước đến bên cô: “Lần này, cứ để anh xin lỗi tiến sỹ Yamaa hộ em!”.

Anh đoán rằng Satiko sẽ cảm động rơm rớm nước mắt.

Nhưng cô chỉ hơi mỉm cười, gật đầu tỏ ý cảm ơn.

Quan Kiện bỗng cất tiếng: “Xin cảm ơn cô Yasuzaki Satiko và giáo sư Nhiệm đã quan tâm, nhưng tôi có cảm nhận rằng đau chỉ có tính tạm thời, tôi có thể chịu đựng được”. Anh không hiểu tiếng Nhật, nhưng đoán rằng đó là nguyên nhân khiến họ phải tranh luận.

Nữ tiến sỹ Chiba Ichinose nói: “Chúng tôi cũng rất khó khăn khi đưa ra quyết định này, đúng là có phần ép nài anh Kiện… Vì chúng tôi nhận ra rằng cho đến giờ, dường anh Kiện chỉ bị đau trong một trường hợp nhất định nào đó, ví dụ, khi đến hiện trường cũ của hai vụ án mạng gần đây. Nhưng tại sao khi xuống tầng hầm anh cũng bị đau? Cho nên chúng tôi hy vọng rằng làm như thế anh Kiện có thể nhìn ra một điều gì đó; rất có thể các thiết bị sẽ ghi được trường năng lượng đặc biệt và sẽ có được phát hiện mới”.

Lúc mọi người chuẩn bị cho thí nghiệm, Quan Kiện nói nhỏ với Satiko: “Cảm ơn em đã quan tâm. Em đã bị phiền hà vì chuyện này”.

Yasuzaki Satiko nói: “Anh thật can đảm, hãy chú ý trụ cho vững”.

Quan Kiện thấy ấm lòng, anh gật đầu, rồi nằm lên giường thí nghiệm.

Thí nghiệm kiểu vô mục đích thế này đến bao giờ mới hết? Bao giờ mới gọi là có tiến triển?

Khi đã bị thôi miên, thì lại là đi chơi vơi bất tận, đi tìm cơn đau, hoặc là đi vào cái hành lang dài và tối, nhìn thấy cái xác tương lai.

Mình phải nhớ là thí nghiệm đêm nay được làm ở cái hành lang dài và tối…

Họ thao tác nhanh thật, mình đã đứng ở hành lang!

Khi cơn đau quen thuộc ập đến, Quan Kiện thầm nguyền rủa.

Dừng thí nghiệm!

Anh vừa hô lên vừa chật vật bước đi trong hành lang như phải hoàn thành một sứ mệnh. Đúng thế, tìm ra hung thủ sát hại Thi Di là sứ mệnh của anh.