Chương 26

Một giờ sau, Gia Thông ngồi tại phòng làm việc sang trọng của Chu Tổng. Tên đầy đủ của Chu Tổng là Chu Huấn Lương, là tuýp thương gia đầu tiên đến và lập nghiệp thành công trên đất Thẩm Quyến. Ông khoảng gần bốn mươi tuổi, kinh doanh rất lớn, không những có tai mắt cài cắm khắp nơi, mà ông hành sự luôn rất phô trương, còn mời cả hai cô gái xinh đẹp làm thư kí kiêm hộ vệ. Hai cô gái chân dài mặc áo vest nâu theo sát bên cạnh luôn thu hút nhiều sự chú ý.

“Tiểu Kỳ, cậu suy nghĩ xong chưa?”, Chu Tổng hỏi.

Gia Thông cười, “Cả tháng nay tôi gần như tách biệt với thế giới bên ngoài, tình thế sự việc, chắc ông hiểu rõ, tôi không kí bất kỳ thỏa thuận với người nào.”

“Nếu không biết điều này, cậu còn an toàn ngồi đây bàn bạc với tôi được sao?” Chu Tổng cười rất tà ác, “Tiểu Kỳ, cậu là người thông minh, trong việc này, chẳng qua cậu đang cân nhắc nên hợp tác với ai thì có lợi nhất mà thôi. Lần này cậu trở về, chắc hiểu ra, điều kiện mà tôi đưa ra, người khác chưa chắc có thể đáp ứng được.”

Chưa dứt lời, điện thoại của Gia Thông lại reo, “Ông Tiết, chào ông.”

Một lúc sau, anh cười: “Bây giờ tôi đang ngồi tại văn phòng của Chu Tổng, thật ngại quá, khoảng thời gian sắp tới, tôi không trở về Bắc Kinh, ông không cần đến văn phòng tại Bắc Kinh tìm tôi nữa.”

Đợi anh tắt máy, Chu Tổng cười đắc ý: “Sao? Cậu nói đang ở đây, lão Tiết cứng họng rồi đúng không? Ta biết, ông ta không dám công khai phá hỏng chuyện tốt của ta.”

Gia Thông cười theo, không nói gì.

Chu Huấn Lương sắp xếp chỗ ở cho Gia Thông, cử một trong hai hộ vệ xinh đẹp đi theo đưa đón anh và bắt đầu thương lượng chi tiết của bảng thỏa thuận.

Gia Thông hiểu rõ mục đích của ông, Chu Huấn Lương sở dĩ phí công tốn sức tìm thúc ép anh, chẳng qua là muốn lợi dụng quan hệ cấp cao của ông ta, thông qua hàng loạt thủ tục rườm rà để chuyển nguồn vốn đang bị đóng băng thành tài sản của riêng mình, điều quan trọng nhất, phải có sự hợp tác của Gia Thông.

Hợp tác với Chu Huấn Lương, cũng tức là từ nay sẽ chịu kiểm soát của ông, có lẽ sẽ không tổn thất về mặt kinh tế, thậm chí còn có lợi hơn rất nhiều.

Nhưng anh không còn khả năng tự do thao túng trên thị trường cổ phiếu riêng lẻ.

Hoàn cảnh hiện tại cho thấy, anh không còn lựa chọn khác.

Gia Thông nhâm nhi rượu vang Pháp của Chu Tổng, ung dung bàn bạc các thủ tục và thao tác chi tiết để chuyển dời một nguồn vốn khổng lồ thế kia.

Chu Huấn Lương vô cùng hài lòng thái độ và thành ý hợp tác của anh.

Từ lúc mở máy, điện thoại của Gia Thông reo liên tục, nhưng thuần túy mang tính công việc. Bất kể ai truy hỏi kế hoạch và hành tung của anh trong tháng tới, anh chỉ lập lờ qua chuyện.

Cho đến ngày thứ ba, khi anh đang ăn trưa cùng Chu Tổng và vài doanh nhân khác, điện thoại anh reo, đó là một số lạ trong thành phố Thẩm Quyến, anh bắt máy, đúng là Nhâm Nhiễm.

Nghe thấy tiếng “alo” của anh, Nhâm Nhiễm rất bất ngờ, cô chỉ đều đặn gọi vào số này trong tuyệt vọng, hoàn toàn không nghĩ anh sẽ mở máy, nhất thời không biết nói gì hơn.

Gia Thông gắt giọng: “Em đang ở đâu?”

Nhâm Nhiễm hiển nhiên rất sợ hãi trước thái độ của anh, cô bập bẹ: “Em… ở Thẩm Quyến.”

“Báo địa chỉ cụ thể cho anh, anh qua đó ngay.” Nhâm Nhiễm nhỏ nhẹ đọc địa chỉ, anh ghi lại, nói thêm vào: “Em đứng yên ở đó cho anh, không được chạy đâu hết.”