Chương 26

Bên ngoài mặt trời chói chang rực rỡ, quả là một ngày cực kì phù hợp cho việc ngủ nướng.

Tôi không khỏi ngáp dài một tiếng.

“Lâm Khi… Lâm Khi?” Một bàn tay huơ loạn lên trước mặt tôi, còn phát ra thứ âm thanh chói tai khó chịu.

Tôi quay đầu sang: “Chuyện gì vậy?”

Tên họ Thần xấu xa liếc mắt khiêu khích nhìn Lẫm Lẫm, nói: “Để tôi nói cho. Cậu ta nãy giờ căn bản chẳng nghe gì cả.”

Hả? Tôi phục hồi lại tinh thần, hóa ra là còn họp à?

Vẻ mặt của Lẫm Lẫm không chút cau có, trầm giọng nói: “Tổng giám đốc Lâm, đối với chuyện mở chi nhánh cho công ty anh có ý kiến gì không?”

“Hả?” Tôi thắc mắc nhìn về phía Lẫm Lẫm. Sao lại hỏi tôi? Không phải bình thường tôi chỉ đến họp cho đủ sĩ số thôi ư?

Lê Bá cũng ngồi bên cạnh phụ họa: “Đúng đó, Khi Khi, cậu cũng nên phát biểu ý kiến của mình đi. Dù sao, chuyện mở chi nhánh cũng là chuyện quan trọng.”

Tôi cười gượng mấy cái.

Nói ư? Nhưng nói cái gì bây giờ? Hay là không nói? Nhưng mà ngay cả Lê Bá cũng đã mở miệng rồi.

Ai chẳng biết Lê Bá là người thay mặt Chủ tịch, ít nhiều gì cũng phải vuốt mặt nể mũi chứ.

Tên họ Thần xấu xa ngồi một bên cười gian, trên mặt rành rành mấy chữ độc địa: Cậu héo chắc rồi!

Cố gắng ổn định lại thần sắc, tôi cất giọng: “Về việc mở chi nhánh, cần phải nghĩ đến rất nhiều phương diện, như là vật tư, rồi nguyên liệu, rồi đường vận chuyển hàng, kỹ thuật đương nhiên là vấn đề tất yếu, còn cả những chi tiết lặt vặt không cần phân tích kĩ khác nữa. Tôi đề nghị…” Tôi cố ý dừng lại một chút, đặt biệt nhấn mạnh: “Tôi đề nghị chúng ta hãy mở một chi nhánh ở Châu Phi. Thứ nhất, sẽ giúp cho nghiệp vụ của công ty mở rộng trên toàn cầu. Thứ hai, sức lao động ở Châu Phi tương đối rẻ hơn. Thứ ba,…”

Tôi thao thao bất tuyệt, trong lúc nói cố ý liếc mắt về phía tên họ Thần đê tiện kia. Sắc mặt hắn bây giờ đã trắng bệch, nhìn là biết hắn đã hiểu được ý tôi. Ha ha! Mở công ty ở Châu Phi, tốt nhất là đem thêm vài con sư tử về chơi với hắn!

“Về phần sau khi chi nhánh mới thành lập, tôi kiến nghị nên để một người đã thành thục nghiệp vụ và có năng lực lãnh đạo đến quản lý.” Tôi kết thúc bài phát biểu.

“Vậy Khi Khi có đề xuất ai không?” Lê Bá lên tiếng hỏi, xem ra Lê Bá thật sự suy nghĩ nghiêm túc về vấn đề này.

Tôi mỉm cười: “Tôi cho rằng… Không lựa chọn nào tuyệt vời bằng trưởng phòng Thần đây. Anh ấy vừa có bằng cấp, vừa có kinh nghiệm, lại không bị gánh nặng gia đình. Thật ra không nhất định phải là Châu Phi, Nam Mĩ cũng được…”

Tôi không biết buổi họp kết thúc thế nào, dù sao mục đích của tôi cũng đạt được rồi. Một mực tìm cơ hội ném tên họ Thần kia sang Châu Phi vài năm, khổ sở không sao kể hết, tất nhiên tôi lâu lâu sẽ đến thăm hắn ta.

Tâm tình đang vui vẻ, bước chân cũng nhẹ nhàng thoải mái hơn.

Lẫm Lẫm đi ngay sau tôi, đột nhiên thốt ra một câu: “Anh vui lắm sao?”

“Đúng.” Hóa ra sửa lưng kẻ khác lại vui như vậy. Tôi đưa ánh mắt cảm thông nhìn về phía Lẫm Lẫm, cuối cùng tôi cũng hiểu chính xác vì sao học trưởng lại cố tình trêu nó rồi.

“Hắn sẽ trả đũa đấy.” Lẫm Lẫm nhắc nhở.

Tôi gật đầu: “Ba biết.”

“Vậy mà anh vẫn sửa lưng hắn?”

“Đó là báo thù.”

. . . . .

Cuộc đối thoại vô bổ kiểu ấy vẫn tiếp diễn mãi đến khi chúng tôi về tới văn phòng.

Nói chính xác là văn phòng của Lẫm Lẫm.

Vì tôi bây giờ đang rất vui, bản thảo gì cũng chẳng vẽ nổi nữa, thế là xộc thẳng vào phòng của Lẫm Lẫm, soi mói công việc của nó.

Cầm đại quyển sách ở trên ghế sofa đọc đọc, Lẫm Lẫm cũng không thèm trông nom gì tôi.

Quyển sách đang nằm trên tay lúc này hoàn toàn không giống những cuốn sách tầm thường khác, cái này là Tiểu Đào đưa cho tôi mượn, 《Bách khoa toàn thư về nghệ thuật chọn quà sinh nhật》, nghe tên thôi đã biết nội dung không tệ chút nào rồi.

Còn tại sao tôi muốn mua quà ư? Bởi vì sắp đến sinh nhật của Lẫm Lẫm rồi!

Để tôi xem xem… Món quà thân thiết nhất là…

Cái gì, tự mình xuống bếp?

Chợt nhớ đến kỉ niệm cách đây không lâu, lập tức lật sang trang kế tiếp.

Đồng hồ đeo tay? Lẫm Lẫm có nhiều rồi.

Cravat? Cái này còn nhiều hơn.

Dây chuyền? Nó đâu phải là con gái.

Son môi? Thần kinh.

Cái thứ sách vở gì thế này? Đồ vật chẳng chút mới mẻ.

Suy nghĩ nửa ngày trời, lật lại quyển sách đọc thêm lần nữa. Trong sách có viết — món quà thể hiện được trọn vẹn tình cảm chính là thứ do bản thân tự tay làm nên, điều ấy sẽ vô cùng ý nghĩa, đơn giản nhất chính là tự mình xuống bếp.

Vậy thì…

Tôi là một thiên tài.

Cái này không phải tự tôi nói đâu, mà là lúc nhỏ khi ba mẹ dắt tôi đi làm trắc nghiệm chỉ số thông minh, có một ông bác đã nói như vậy. Tuy nhiên ông ấy còn bồi thêm một câu, tôi là thiên tài ở một phương diện riêng nào đấy.

Cũng may mà ông bác bổ sung câu đó kịp thời, nếu không… đảm bảo là ba mẹ tôi đã đập nát bảng hiệu của ông ta.

Thành thật mà nói… Ngoại trừ năng khiếu hội họa tương đối khá ra, tôi chẳng còn bất kì điểm nào xuất chúng. Nếu muốn nhắc đến thiên tài của nhà tôi, chắc chắn ai ai cũng sẽ chỉ vào Lẫm Lẫm, bởi vì nó không những vẹn toàn hoàn hảo mà còn ôn hòa, thật không biết ai đã sinh ra nó nữa. Nhưng chuyện ấy không quan trọng, quan trọng nhất chính là: tôi là thiên tài. Bạn không đồng ý tôi cũng đành chịu, nhưng điều đó đã được một bác sĩ có bằng cấp hẳn hoi chứng nhận à nha.

Thiên tài. Thiên tài. Hai chữ ấy nhằm nhấn mạnh khả năng tiềm tàng chưa được bộc lộ của tôi. Nói theo cách khác, chuyện cơm nước, tôi chỉ cần luyện vài lần nhất định sẽ làm được.

Giục Lẫm Lẫm mau mau đi làm, tôi ở lại trau dồi kỹ thuật nấu nướng.

Đầu tiên phải làm từ dễ đến khó. Rửa sạch gà, bỏ lòng, rắc muối…

Rồi quay sang khoai tây. Lần trước tôi đã tập thành thục việc thái khoai tây. Bột cà ri đã chuẩn bị xong, cà rốt cũng đã thái nhỏ, ớt cũng xong…

Trong nhà bếp cứ âm vang không ngừng, tôi nghe mà cũng thấy vui vẻ hơn hẳn.

Tôi ở nhà bếp cứ loay hoay hết việc này đến việc kia. Cuối cùng, sau một lần, được rồi được rồi, là sau nhiều lần thực hiện, rốt cục cũng làm xong.

Đặt nước trái cây và bánh gatô lên bàn.

Vị trí đặt chén đĩa cực ổn, trên bàn là ánh nến lập lòe, sàn nhà sạch trơn không chút dấu tích. Toàn bộ những thứ này đều do tôi tự làm hết sao? Cảm giác tự hào càng lúc càng dâng trào mãnh liệt. Hai chữ thiên tài ngày trước quả thật không sai.

Bây giờ thứ gì cũng đã sẵn sàng, chỉ còn chờ đến lúc ấy thôi!