Chương 26

bếp trưởng sư huynh ngẩng đầu ngó tôi, tự nhiên mấy lời tôi định nói lại bay đi đâu mất… hình như lần đầu tiên anh ta nhìn tôi với ánh mắt đăm đăm như thế. chân tôi dợm bước khi mâm cơm còn chưa đặt xuống bàn.

“ngồi đi.”

câu nói bằng giọng sắc gọn nhưng cũng ko có vẻ mệnh lệnh, nhưng chẳng hiểu sao tôi lại như bị điều khiển, lập tức ngồi xuống. T___T

“ko phải định nói gì với tôi à?”

“umm…em…ah.. hôm nay có món súp nấm hen!^-^”

dù miệng cười tươi roi rói nhưng rõ ràng, câu nói của tôi thật sự vô duyên…T_T

“thì sao?”

“thì.. em hiểu là anh muốn dạy em..”

“ăn đi. -__-“

Quân cúi mặt cho muỗng cơm vào miệng, rồi gắp 1 đũa rau.. vẻ ngượng ngùng như ko muốn nghe tôi nói thêm.

“hồi nãy…em ko có ý nói anh vậy đâu. em xin lỗi”

cuối cùng thì tôi đã nói được điều mình muốn, thực ra cho dù tôi ko nói câu này, tôi biết sư huynh cũng ko giận gì lâu.

“nếu em ở đây, em phải quen với điều này…”

bếp trưởng cầm ly nước uống lấy giọng, khác với vẻ khẩn trương và dứt khóac thường thấy, lúc này anh ta tỏ ra khá trầm tĩnh.

“yah?”

“bộ mặt tôi thì lúc nào cũng HẦM HẦM vậy đấy.”

trời ạh.. đàn ông con trai gì mà nhỏ mọn, tưởng hắn ko để bụng, nhưng xem ra vẫn cay cú hai chữ đó… còn nghĩ anh ta đang truyền đạt gì sâu sắc lắm.

“em đã nói là ko có ý đó mà…”

“có hay ko thì tôi cũng nói thế. em nên quen đi thì hơn.”

“nhưng sao anh ko thể có thái độ vui vẻ với mọi người?”

“em có từng làm bếp trưởng chưa?”

ơ hay.. tôi làm được bếp trưởng thì cần gì ở đây phụ anh, bị anh la mắng quát nạt đủ thứ?

“….biết còn hỏi >_

“muốn thử ko? chiều mai tôi cho 1 buổi làm thử.”

“huh? làm bếp trưởng của Chereston hả?”

“để tôi bị đuổi việc à??”

“vậy thử ở đâu…?”

tôi còn đang ngơ ngác hỏi, mà gã sư huynh đã đứng dậy, sau khi lau tay và uống hết ly nước lọc, gã thúc tôi ăn nhanh cho xong.

“mau, còn 1 giờ nữa là tiệc bắt đầu rồi.”

………….

buổi tiệc là dành cho lễ đính hôn của chú rể người Anh, nên thực đơn có đến 3 món Âu.. bếp chúng tôi ngoài tôi và Quân Sỹ sư huynh, còn có 5 người khác phải làm cật lực.

Quân bảo tôi theo sát anh ta, có lẽ để hướng dẫn trực tiếp 2 món khai vị súp nấm và salad cá ngừ.

dù đã làm ở Chereston gần 1 tháng, nhưng đây là lần đầu tiên tôi được bếp trưởng chỉ dạy cụ thể,

“nếm thử nào.”

Quân cho 1 muỗng súp lên ngang miệng tôi và nói, vì chưa từng nghe anh ta dùng giọng “hiền lành” thế bao giờ, nên tôi theo phản xạ ngửa đầu đề phòng..

“sao hử? hả họng ra!”

tôi liếc Quân nghĩ ngợi vài giây, nhưng sợ làm anh ta nổi cáu nên cũng mở miệng..

chep..chep..

“thíêu dầu mè?”

“giỏi.”

vẻ hài lòng, bếp trưởng của tôi bỗng nhoẻn miệng cười đắc ý, tôi nghe rạo rực vì được khen, mặt vênh lên.

“dĩ nhiên, anh mới biết hả!^^”

“trời… cô nuơng …chảnh vừa thôi chứ.”

ah ha… hóa ra sư huynh cũng biết nói kiểu ấy.. vậy có phải dễ thương hơn ko? hihi…