Chương 26

Lúc từ trong công viên đi ra, Chúc Nhan ôm An Ninh vào trong ngực thật chặc, không dám có một chút khinh thường. Hai người chuyên tâm bước đi, hoa đăng pháo hoa gì đó, hết thảy cũng gặp quỷ thôi! Về đến nhà, Chúc Nhan vội vàng kéo An Ninh vào trong phòng tắm, mặc cho nước nóng cọ rửa hai người thân thể đồng thời, anh tiến vào cô. Có lẽ là bởi vì sự việc xen vào giữa, tối hôm đó tâm tình Chúc Nhan rất quái dị, anh không nói một lời mà xông vào lại xông vào, mãi cho đến khi An Ninh khóc cầu xin tha thứ cũng không buông ra. Cuối cùng An Ninh cũng không biết là bởi vì thể lực cô chống đỡ hết nổi hay là kích tình quá độ, thân thể theo động tác lắc tới lắc lui của Chúc Nhan mà hôn mê bất tỉnh. Ngày thứ hai khi An Ninh tỉnh lại phát hiện trên giường một đống hỗn độn, hơn nữa thân thể hai người trần truồng dính sát vào nhau một chỗ, càng làm cho người lúng túng chính là, Chúc Nhan vẫn còn trong cơ thể cô. An Ninh lén lút di chuyển thân thể một chút, thậm chí cảm giác được cái kia của Chúc Nhan ở trong cơ thể cô từ từ bành trướng lên…… Cô lúng túng ngẩng đầu nhìn về phía Chúc Nhan, không nghĩ tới Chúc Nhan vốn đang ngủ say không biết đã tỉnh lại từ lúc nào, mặt không chút thay đổi mà nhìn cô. “Chúc Nhan……” An Ninh động cũng không dám động. Bây giờ toàn thân cô từ trên xuống dưới giống như là bị xe tải nghiền qua vậy, vô cùng mệt mỏi. Rất khó tưởng tượng cảm nhận lúc này của Chúc Nhan là cái dạng gì. “Ừ.” Chúc Nhan lại chậm rãi hướng về phía trước đẩy một cái, chôn vào thật sâu. “Chúc Nhan……” An Ninh khóc nức nở, cô khẩn cầu nhìn Chúc Nhan, hy vọng anh có thể dừng lại. “Bên trong thật ấm áp.” Chúc Nhan hôn môi An Ninh, lại chậm rãi lui ra. Tối ngày hôm qua làm chuyện quá kích thích, cho tới bây giờ thân thể An Ninh vẫn rất nhạy cảm, cho dù là thong thả đụng chạm như vậy, cô vẫn nhịn không được run rẩy. Khi Chúc Nhan rút khỏi, một luồng nhiệt từ bắp đùi chảy ra. Tối ngày hôm qua chưa kịp làm các biện pháp phòng, An Ninh thấy may mắn vì bây giờ là kỳ an toàn. Sau khi Chúc Nhan hoàn toàn rút khỏi, An Ninh thở phào nhẹ nhỏm. Nhưng mà, ngay khi thân thể cô vừa mới buông lỏng, Chúc Nhan đột nhiên vọt vào, An Ninh ứng phó không kịp bị hung hăng đụng vào điểm mẫn cảm, cho nên cứ như vậy không có chút phòng bị nào mà run rẩy đạt cao triều. Chúc Nhan hiển nhiên cũng không có nghĩ đến sẽ là cái dạng này, anh nhìn An Ninh vùi vào dưới người mình run rẩy khe khẽ khóc, trong đôi mắt lần nữa dấy lên ngọn lửa dục vọng, bộ dạng An Ninh, ở trong mắt Chúc Nhan xinh đẹp không gì sánh được. Chúc Nhan giơ một chân An Ninh lên gác ở trên bả vai anh, thuận thế lấy quá một cái gối đầu kê ở dưới lưng An Ninh, một tay cố định ở hông của cô, bắt đầu đụng mãnh liệt. An Ninh bị khoái cảm kích thích vô cùng kịch liệt mà chảy nước mắt, hỗn loạn mà lắc lắc đầu nói: “Đừng đừng……” Cho đến khi An Ninh kêu đến cổ họng cũng khàn khàn, Chúc Nhan mới run rẩy dừng lại, gục ở trên người cô thở dốc. Chúc Nhan nhấn chuông đầu giường, sau đó dùng chăn che kínn hai người. Chỉ chốc lát sau thím Diệp tới gõ cửa. “Pha nước tắm, một lát dọn dẹp giường.” Chúc Nhan đem mặt An Ninh đặt ở trước ngực anh. Giờ này khắc này, An Ninh vẫn ở trong mê muội, nếu không cô tuyệt đối không có thể diện gặp thím Diệp. Lần này thật là lăn qua lăn lại quá độc ác, An Ninh giống như tượng gỗ mềm nhũn mặc cho Chúc Nhan rửa thân thể, cho đến khi Chúc Nhan thả cô vào trên giường sạch sẽ, người giúp việc đưa tới thức ăn nhẹ cũng chưa có khôi phục như cũ. “Đứng lên ăn một chút đi.” Chúc Nhan đỡ An Ninh dậy dựa vào ngồi ở đầu giường. Cảm giác được Chúc Nhan cầm chén cháo múc bỏ vào miệng cô, An Ninh mới dần dần tỉnh táo lại, một khuôn mặt xinh xắn trong nháy mắt trở nên đỏ bừng. An Ninh ở trên giường nằm suốt một ngày, còn uống không ít canh bổ thím Diệp nấu cho, đến buổi tối Chúc Nhan cũng đơn giản mà ngủ, không hề có cái gì mờ ám nữa. Cho dù là như vậy, sáng sớm ngày thứ hai thức dậy chuẩn bị đến trường học trình diện sắc mặt An Ninh vẫn rất nhợt nhạt, dưới mắt còn có quầng thâm nhàn nhạt. Mới ra cửa, chẳng ngờ lại gặp Lục Sâm. “Anh sao không có báo trước mà tới đây rồi?” Chúc Nhan hiển nhiên có chút không vui. “Tôi đây là thuận tiện đi ngang qua, cầm kế hoạch đã được sửa tốt tới đây, muốn nhờ người giúp việc chuyển cho ngài. Các người đây là…… ra ngoài?” Lục Sâm nhìn thần sắc An Ninh có chút tiều tụy, bình tĩnh mà nhíu mày. “Ừ, đưa cô ấy đến trường. Kế hoạch chốc nữa tôi sẽ xem lại rồi liên lạc với anh.” Chúc Nhan đưa tay nhìn đồng hồ đeo tay trên cổ tay, rõ ràng có ý đuổi người. “Tôi đây sẽ không quấy rầy, Nhan thiếu, chị An Ninh, gặp lại sau!” Lục Sâm vẫy vẫy tay, lái xe đi. Đến cửa trường học, đã có một người đàn ông lịch sự tuổi chừng bốn mươi chờ ở nơi đó rồi. Chúc Nhan và An Ninh xuống xe, tài xế dưới chỉ thị của bảo vệ xe lái đến bãi đậu xe ngầm. “Nhan thiếu, vị này chính là An tiểu thư sao? An tiểu thư xin chào, tôi là chủ nhiệm lớp, Vương Ý. Bây giờ trước tôi mang hai người đi đăng kí! Hôm nay là ngày đầu tựu trường, khá hỗn loạn, cũng chưa chính thức đi học, ngài đến lớp trễ cũng không sao.” Vương Ý khách khí dẫn đường ở phía trước. “Thầy Vương, ngài gọi An Ninh là được rồi.” Một chủ nhiệm tuyển sinh gọi mình An tiểu thư, An Ninh cũng không muốn trở thành tiêu điểm của mọi người. Có Vương Ý, mọi chuyện cần thiết cũng trở nên đơn giản, tất cả mọi người ở trước mặt An Ninh cũng khách khí . An Ninh hồi tưởng lại lần đầu tiên ở trường học đăng kí, mặt các giáo viên căn thẳng, khiến cho các học sinh rất khẩn trương. Căng thẳng thì dễ dàng nói sai, nói sai giáo viên sẽ không nhịn được mà nổi giận. Vòng tròn luẩn quẩn, cuối cùng nơm nớp lo sợ hồi lâu sau cũng đăng kí thành công. Bây giờ có Vương Ý, nửa giờ đã đem tất cả thủ tục làm xong. Trong đó có người nhận ra Chúc Nhan nhưng lại không có mở miệng nói chuyện, cẩn thận hướng anh chào hỏi. An Ninh chưa bao giờ biết lực ảnh hưởng của Chúc Nhan lại lớn như vậy, kiểu này xem ra, cô hy vọng an ổn ở trường học tựa hồ thực hiện không tốt lắm. Vốn là muốn đi học mà không có tiếng tăm gì, bất đắc dĩ trên người cũng đã đắp lên chữ Chúc Nhan, đối với An Ninh mà nói, là bi ai. Lúc đi theo Vương Ý tới lớp học của cô, trong phòng vẽ tranh khí thế ngất trời, các bạn học đều đang đặt dụng cụ vẽ tranh, có bạn học động tác khá nhanh, đã chiếm vị trí tốt, bắt đầu lau dụng cụ vẽ tranh. Suốt một kỳ nghỉ đông, trên dụng cụ vẽ tranh bị che một lớp bụi. Thầy giáo trẻ tuổi ở bên kia sắp xếp động tác người mẫu. Vương Ý hướng Chúc Nhan và An Ninh gật đầu một cái, đi tới, cùng thầy giáo kia nói vài câu. Lúc thầy giáo nhìn qua, ánh mắt có chút ngạc nhiên, có chút quái dị. “Bạn họ An Ninh đúng không? Tôi là Nghiêm Vĩ trợ giảng chương trình học lần này, một tháng này chúng ta sẽ phải phác hoạ lên vẽ vật thực, trước bạn tìm một vị trí, tôi đây sẽ tìm cho bạn một bộ dụng cụ vẽ tranh.” Nói xong, Nghiêm Vĩ vội vàng đi ra phòng học. “Ở chỗ này đi! Góc ngắm không tệ.” Vương Ý tay mắt lanh lẹ đứng ở trên một chỗ trống. “Ừ.” An Ninh tự nhiên không phản đối. Trước đó không biết chương trình học, An Ninh chỉ mang theo công cụ vẽ tranh, không có mang công cụ phác hoạ, Tiểu Lý tạm thời chạy ra ngoài đi mua. “Cám ơn ngài, thầy Vương!” An Ninh khẽ hạ thấp người. “Nên nên !” Vương Ý hiển nhiên có chút thụ sủng nhược kinh. “Vậy các người cứ chuẩn bị đi, tôi trở về. An tiểu thư có chuyện gì tìm tôi là được, đây là danh thiếp của tôi. Tôi đi về trước đây!” An Ninh tiếp nhận danh thiếp đưa mắt nhìn Vương Ý rời khỏi sau đó xoay người nhìn Chúc Nhan nói với anh: “Anh cũng đi làm đi!” Chúc Nhan vỗ vỗ mặt An Ninh, mang Trầm Khinh rời đi. Lúc này Nghiêm Vĩ đem giá vẽ cùng bàn vẽ cố hết sức đi đến, An Ninh vội vàng chạy tới hỗ trợ. Chẳng qua là cô không nghĩ tới, Tương Sinh còn chưa có đi, không biết từ nơi nào chạy đến tiếp nhận đồ trong tay hai người giúp An Ninh sắp xếp. “Thiếu gia bảo tôi chờ ở cửa đợi lệnh.” Tương Sinh chú ý tới ánh mắt nghi ngờ của An Ninh, thẳng thắng giải thích. “…… Thật là…… Khổ cực anh.” An Ninh thắc mắc. “Thiếu gia không có ý gì khác, chính là sợ cô có chuyện gì ứng phó không kịp, không phải là ngày đầu sao, hai ngày nữa tôi sẽ không đến nữa.” Tương Sinh giải thích. “Ừ, tôi hiểu .” An Ninh tiếp nhân giấy phác họa bàn vẽ trong tay Tiểu Lý, hai người cũng tới giúp đỡ dùng đinh mũ cố định chắc chắn. Lúc từ trong công viên đi ra, Chúc Nhan ôm An Ninh vào trong ngực thật chặc, không dám có một chút khinh thường. Hai người chuyên tâm bước đi, hoa đăng pháo hoa gì đó, hết thảy cũng gặp quỷ thôi! Về đến nhà, Chúc Nhan vội vàng kéo An Ninh vào trong phòng tắm, mặc cho nước nóng cọ rửa hai người thân thể đồng thời, anh tiến vào cô. Có lẽ là bởi vì sự việc xen vào giữa, tối hôm đó tâm tình Chúc Nhan rất quái dị, anh không nói một lời mà xông vào lại xông vào, mãi cho đến khi An Ninh khóc cầu xin tha thứ cũng không buông ra. Cuối cùng An Ninh cũng không biết là bởi vì thể lực cô chống đỡ hết nổi hay là kích tình quá độ, thân thể theo động tác lắc tới lắc lui của Chúc Nhan mà hôn mê bất tỉnh. Ngày thứ hai khi An Ninh tỉnh lại phát hiện trên giường một đống hỗn độn, hơn nữa thân thể hai người trần truồng dính sát vào nhau một chỗ, càng làm cho người lúng túng chính là, Chúc Nhan vẫn còn trong cơ thể cô. An Ninh lén lút di chuyển thân thể một chút, thậm chí cảm giác được cái kia của Chúc Nhan ở trong cơ thể cô từ từ bành trướng lên…… Cô lúng túng ngẩng đầu nhìn về phía Chúc Nhan, không nghĩ tới Chúc Nhan vốn đang ngủ say không biết đã tỉnh lại từ lúc nào, mặt không chút thay đổi mà nhìn cô. “Chúc Nhan……” An Ninh động cũng không dám động. Bây giờ toàn thân cô từ trên xuống dưới giống như là bị xe tải nghiền qua vậy, vô cùng mệt mỏi. Rất khó tưởng tượng cảm nhận lúc này của Chúc Nhan là cái dạng gì. “Ừ.” Chúc Nhan lại chậm rãi hướng về phía trước đẩy một cái, chôn vào thật sâu. “Chúc Nhan……” An Ninh khóc nức nở, cô khẩn cầu nhìn Chúc Nhan, hy vọng anh có thể dừng lại. “Bên trong thật ấm áp.” Chúc Nhan hôn môi An Ninh, lại chậm rãi lui ra. Tối ngày hôm qua làm chuyện quá kích thích, cho tới bây giờ thân thể An Ninh vẫn rất nhạy cảm, cho dù là thong thả đụng chạm như vậy, cô vẫn nhịn không được run rẩy. Khi Chúc Nhan rút khỏi, một luồng nhiệt từ bắp đùi chảy ra. Tối ngày hôm qua chưa kịp làm các biện pháp phòng, An Ninh thấy may mắn vì bây giờ là kỳ an toàn. Sau khi Chúc Nhan hoàn toàn rút khỏi, An Ninh thở phào nhẹ nhỏm. Nhưng mà, ngay khi thân thể cô vừa mới buông lỏng, Chúc Nhan đột nhiên vọt vào, An Ninh ứng phó không kịp bị hung hăng đụng vào điểm mẫn cảm, cho nên cứ như vậy không có chút phòng bị nào mà run rẩy đạt cao triều. Chúc Nhan hiển nhiên cũng không có nghĩ đến sẽ là cái dạng này, anh nhìn An Ninh vùi vào dưới người mình run rẩy khe khẽ khóc, trong đôi mắt lần nữa dấy lên ngọn lửa dục vọng, bộ dạng An Ninh, ở trong mắt Chúc Nhan xinh đẹp không gì sánh được. Chúc Nhan giơ một chân An Ninh lên gác ở trên bả vai anh, thuận thế lấy quá một cái gối đầu kê ở dưới lưng An Ninh, một tay cố định ở hông của cô, bắt đầu đụng mãnh liệt. An Ninh bị khoái cảm kích thích vô cùng kịch liệt mà chảy nước mắt, hỗn loạn mà lắc lắc đầu nói: “Đừng đừng……” Cho đến khi An Ninh kêu đến cổ họng cũng khàn khàn, Chúc Nhan mới run rẩy dừng lại, gục ở trên người cô thở dốc. Chúc Nhan nhấn chuông đầu giường, sau đó dùng chăn che kínn hai người. Chỉ chốc lát sau thím Diệp tới gõ cửa. “Pha nước tắm, một lát dọn dẹp giường.” Chúc Nhan đem mặt An Ninh đặt ở trước ngực anh. Giờ này khắc này, An Ninh vẫn ở trong mê muội, nếu không cô tuyệt đối không có thể diện gặp thím Diệp. Lần này thật là lăn qua lăn lại quá độc ác, An Ninh giống như tượng gỗ mềm nhũn mặc cho Chúc Nhan rửa thân thể, cho đến khi Chúc Nhan thả cô vào trên giường sạch sẽ, người giúp việc đưa tới thức ăn nhẹ cũng chưa có khôi phục như cũ. “Đứng lên ăn một chút đi.” Chúc Nhan đỡ An Ninh dậy dựa vào ngồi ở đầu giường. Cảm giác được Chúc Nhan cầm chén cháo múc bỏ vào miệng cô, An Ninh mới dần dần tỉnh táo lại, một khuôn mặt xinh xắn trong nháy mắt trở nên đỏ bừng. An Ninh ở trên giường nằm suốt một ngày, còn uống không ít canh bổ thím Diệp nấu cho, đến buổi tối Chúc Nhan cũng đơn giản mà ngủ, không hề có cái gì mờ ám nữa. Cho dù là như vậy, sáng sớm ngày thứ hai thức dậy chuẩn bị đến trường học trình diện sắc mặt An Ninh vẫn rất nhợt nhạt, dưới mắt còn có quầng thâm nhàn nhạt. Mới ra cửa, chẳng ngờ lại gặp Lục Sâm. “Anh sao không có báo trước mà tới đây rồi?” Chúc Nhan hiển nhiên có chút không vui. “Tôi đây là thuận tiện đi ngang qua, cầm kế hoạch đã được sửa tốt tới đây, muốn nhờ người giúp việc chuyển cho ngài. Các người đây là…… ra ngoài?” Lục Sâm nhìn thần sắc An Ninh có chút tiều tụy, bình tĩnh mà nhíu mày. “Ừ, đưa cô ấy đến trường. Kế hoạch chốc nữa tôi sẽ xem lại rồi liên lạc với anh.” Chúc Nhan đưa tay nhìn đồng hồ đeo tay trên cổ tay, rõ ràng có ý đuổi người. “Tôi đây sẽ không quấy rầy, Nhan thiếu, chị An Ninh, gặp lại sau!” Lục Sâm vẫy vẫy tay, lái xe đi. Đến cửa trường học, đã có một người đàn ông lịch sự tuổi chừng bốn mươi chờ ở nơi đó rồi. Chúc Nhan và An Ninh xuống xe, tài xế dưới chỉ thị của bảo vệ xe lái đến bãi đậu xe ngầm. “Nhan thiếu, vị này chính là An tiểu thư sao? An tiểu thư xin chào, tôi là chủ nhiệm lớp, Vương Ý. Bây giờ trước tôi mang hai người đi đăng kí! Hôm nay là ngày đầu tựu trường, khá hỗn loạn, cũng chưa chính thức đi học, ngài đến lớp trễ cũng không sao.” Vương Ý khách khí dẫn đường ở phía trước. “Thầy Vương, ngài gọi An Ninh là được rồi.” Một chủ nhiệm tuyển sinh gọi mình An tiểu thư, An Ninh cũng không muốn trở thành tiêu điểm của mọi người. Có Vương Ý, mọi chuyện cần thiết cũng trở nên đơn giản, tất cả mọi người ở trước mặt An Ninh cũng khách khí . An Ninh hồi tưởng lại lần đầu tiên ở trường học đăng kí, mặt các giáo viên căn thẳng, khiến cho các học sinh rất khẩn trương. Căng thẳng thì dễ dàng nói sai, nói sai giáo viên sẽ không nhịn được mà nổi giận. Vòng tròn luẩn quẩn, cuối cùng nơm nớp lo sợ hồi lâu sau cũng đăng kí thành công. Bây giờ có Vương Ý, nửa giờ đã đem tất cả thủ tục làm xong. Trong đó có người nhận ra Chúc Nhan nhưng lại không có mở miệng nói chuyện, cẩn thận hướng anh chào hỏi. An Ninh chưa bao giờ biết lực ảnh hưởng của Chúc Nhan lại lớn như vậy, kiểu này xem ra, cô hy vọng an ổn ở trường học tựa hồ thực hiện không tốt lắm. Vốn là muốn đi học mà không có tiếng tăm gì, bất đắc dĩ trên người cũng đã đắp lên chữ Chúc Nhan, đối với An Ninh mà nói, là bi ai. Lúc đi theo Vương Ý tới lớp học của cô, trong phòng vẽ tranh khí thế ngất trời, các bạn học đều đang đặt dụng cụ vẽ tranh, có bạn học động tác khá nhanh, đã chiếm vị trí tốt, bắt đầu lau dụng cụ vẽ tranh. Suốt một kỳ nghỉ đông, trên dụng cụ vẽ tranh bị che một lớp bụi. Thầy giáo trẻ tuổi ở bên kia sắp xếp động tác người mẫu. Vương Ý hướng Chúc Nhan và An Ninh gật đầu một cái, đi tới, cùng thầy giáo kia nói vài câu. Lúc thầy giáo nhìn qua, ánh mắt có chút ngạc nhiên, có chút quái dị. “Bạn họ An Ninh đúng không? Tôi là Nghiêm Vĩ trợ giảng chương trình học lần này, một tháng này chúng ta sẽ phải phác hoạ lên vẽ vật thực, trước bạn tìm một vị trí, tôi đây sẽ tìm cho bạn một bộ dụng cụ vẽ tranh.” Nói xong, Nghiêm Vĩ vội vàng đi ra phòng học. “Ở chỗ này đi! Góc ngắm không tệ.” Vương Ý tay mắt lanh lẹ đứng ở trên một chỗ trống. “Ừ.” An Ninh tự nhiên không phản đối. Trước đó không biết chương trình học, An Ninh chỉ mang theo công cụ vẽ tranh, không có mang công cụ phác hoạ, Tiểu Lý tạm thời chạy ra ngoài đi mua. “Cám ơn ngài, thầy Vương!” An Ninh khẽ hạ thấp người. “Nên nên !” Vương Ý hiển nhiên có chút thụ sủng nhược kinh. “Vậy các người cứ chuẩn bị đi, tôi trở về. An tiểu thư có chuyện gì tìm tôi là được, đây là danh thiếp của tôi. Tôi đi về trước đây!” An Ninh tiếp nhận danh thiếp đưa mắt nhìn Vương Ý rời khỏi sau đó xoay người nhìn Chúc Nhan nói với anh: “Anh cũng đi làm đi!” Chúc Nhan vỗ vỗ mặt An Ninh, mang Trầm Khinh rời đi. Lúc này Nghiêm Vĩ đem giá vẽ cùng bàn vẽ cố hết sức đi đến, An Ninh vội vàng chạy tới hỗ trợ. Chẳng qua là cô không nghĩ tới, Tương Sinh còn chưa có đi, không biết từ nơi nào chạy đến tiếp nhận đồ trong tay hai người giúp An Ninh sắp xếp. “Thiếu gia bảo tôi chờ ở cửa đợi lệnh.” Tương Sinh chú ý tới ánh mắt nghi ngờ của An Ninh, thẳng thắng giải thích. “…… Thật là…… Khổ cực anh.” An Ninh thắc mắc. “Thiếu gia không có ý gì khác, chính là sợ cô có chuyện gì ứng phó không kịp, không phải là ngày đầu sao, hai ngày nữa tôi sẽ không đến nữa.” Tương Sinh giải thích. “Ừ, tôi hiểu .” An Ninh tiếp nhân giấy phác họa bàn vẽ trong tay Tiểu Lý, hai người cũng tới giúp đỡ dùng đinh mũ cố định chắc chắn.