Chương 26

Cho tới khi Bạch Thiên Trương gặp phải Ngôn Mạch trên đường đến căng-tin, khu giảng đường, kí túc xá với tần suất nhiều đến quái lạ, rốt cục cô mới hiểu được hàm nghĩa trong nụ cười đó của anh.

“Ồ? Thiên Trương, vừa hay đến giờ ăn cơm. Em chuẩn bị về phòng ngủ ăn mì ăn liền à?”

Ngôn Mạch đang cười, nhưng Bạch Thiên Trương thề, một chút cô cũng không nhìn ra được trong đáy mắt Ngôn Mạch có bất kì sự vui vẻ nào, vì vậy cô cũng cười: “Ngôn Mạch, làm sao thế được. Em đang chuẩn bị đến căng-tin ăn cơm mà, hay là anh cũng cùng đi đi?”

“Được.” Cứ thế Ngôn đại thần thản nhiên đi ăn cơm cùng Thiên Trương, có đôi khi không bận việc, anh còn cùng cô lên lớp giờ môn học tự chọn. Rất nhanh, tên tuổi Ngôn Mạch đã được truyền bá trong khắp các thầy trò của trường đại học W, mức độ nổi tiếng của anh tuyệt đối vượt qua Bạch Thiên Trương.

Dư San bình luận như sau: “Thiên Trương, Ngôn Mạch nhà cậu rõ ràng chính là một ngọn lửa, thiêu đốt tất cả trái tim nữ sinh trường đại học W.”

Bạch Thiên Trương nhìn bốn phía, quả nhiên một phòng học toàn nữ sinh thỉnh thoảng lại quay sang liếc nhìn bọn họ, thực ra nói chính xác hơn là đang nhìn Ngôn Mạch. Mà thầy giáo đang giảng về loét dạ dày tá tràng trên bục kia, mặt đã đen như màu bảng, có khi còn đen hơn bảng vài phần.

Bạch Thiên Trương ai oán hỏi Ngôn Mạch: “Anh rảnh rỗi thế à? Không phải anh còn công việc ở thành phố N sao?”

Ngôn Mạch vừa lật giở tập tranh ảnh tư liệu giải phẫu cơ thể người, vừa làm bộ như bừng tỉnh: “À! Hình như anh quên chưa nói với em, anh đã được điều đến làm tổng giám đốc chi nhánh công ty bên này. Còn nữa, anh ở trong khu dân cư gần trường học của em.”

Hai con ngươi của Bạch Thiên Trương bỗng nhiên thu nhỏ sau đó lại phóng đại, khóc không ra nước mắt: “Nói như vậy…”

“Nói như vậy, sau này mỗi cuối tuần anh sẽ cùng ăn cơm với em, cho nên tốt nhất em hãy ném mì ăn liền đi; sau này mỗi cuối tuần anh sẽ đưa em ra ngoài chơi, cho nên tốt nhất em đừng có dính lấy cái máy vi tính cả ngày; sau này thỉnh thoảng anh sẽ tới tìm em, cho nên tốt nhất em đừng quá gần gũi với chủ tịch của bọn em.” Ngôn Mạch “soạt” một tiếng gập sách lại, giống như cười mà không phải cười.

Bạch Thiên Trương rầu rĩ: “Tại sao không thể quá gần gũi với Bùi Lăng Sơ? Cậu ta là cấp trên của em, chắc chắn cần phải bàn bạc công việc.”

Ngôn Mạch nhìn Thiên Trương cười cười: “Ngoan, nghe lời anh, tóm lại đừng có gần gũi quá với cậu ta là được rồi.”

Dáng vẻ tươi cười của Ngôn đại thần trước nay vẫn chưa bao giờ vô dụng, Bạch Thiên Trương choáng váng, cứ thế ngây ngốc kí hiệp ước bất bình đẳng.

Trong vòng tròn chặt chẽ lấy Ngôn Mạch làm trung tâm, giơ cao ngọn cờ lí luận vĩ đại của Ngôn đại thần, trong tình hình khắc sâu lí luận “Ba tốt” của anh, việc ăn uống và quy luật sinh hoạt của Bạch Thiên Trương có thể lấy làm khuôn mẫu để viết vào sách hướng dẫn chăm sóc thân thể.

Mỗi ngày Ngôn Mạch đều dành thời gian cùng cô ăn cơm chiều, cơm nước xong xuôi lại nắm tay Bạch Thiên Trương đi dạo trong rừng uyên ương của trường, Bạch Thiên Trương thật sự không rõ Ngôn Mạch như thế nào lại nhìn ra được khung cảnh hoa dưới ánh trăng ở những nơi khỉ ho cò gáy trong trường cô, anh còn mĩ miều gọi đó là nhớ lại thời sinh viên. Sau khi đi dạo, Bạch Thiên Trương quay lại phòng ngủ, Ngôn Mạch về nhà mình, hai người lên mạng vào Viêm Hoàng Kỳ Tích, tiếp tục sự nghiệp tán tỉnh vẫn chưa xong. Nồng tình mật ý khiến Dư San liên tục cảm thán: Tình yêu quả là vĩ đại, đến bệnh mất cân bằng nội tiết lâu năm của Bạch Thiên Trương mà cũng chữa lành được.