Chương 26

Trong chốc lát tôi không thể di chuyển được. Tôi đứng đó, sửng sốt, với cơn gió nhẹ đang vờn trên mặt, nhìn chằm chằm về phía cuối đường nơi xe của Jack biến mất. Giọng anh vẫn vang vọng trong tiềm thức của tôi. Tôi dường như vẫn nhìn thấy gương mặt anh. Cách anh nhìn tôi như thể rốt cuộc anh không hề quen tôi.

Nỗi đau lan khắp cơ thể tôi và tôi nhắm mắt lại, gần như không thể chịu đựng nỗi đau này. Giá như tôi có thể quay ngược thời gian…giá như tôi đã mạnh mẽ hơn… giá như tôi đã khiến cho Jemina cùng bạn cô ta bỏ đi giả thuyết của họ…giá như tôi đã giải thích nhanh hơn khi Jack xuất hiện.

Nhưng tôi đã không làm thế. Và mọi thứ đã quá trễ.

Một nhóm khách tiệc rời khỏi khoảng sân nhỏ tới vỉa hè, cười đùa và bàn tán về taxi.

” Cô ổn chứ?” một người quan tâm hỏi tôi, tôi giật mình.

“Vâng,” tôi đáp. “Cảm ơn.” Tôi lại ngoái nhìn lần nữa nơi xe Jack biến mất, rồi ép bản thân quay đi và chậm rãi quay lại buổi tiệc.

Tôi thấy Lissy và Jemina vẫn còn đang ở trong căn phòng nhỏ, Jemina co mình lại sợ hãi trong khi Lissy đang quát cô ta.

“…một mụ phù thuỷ ích kỷ, độc ác! Cô làm tôi thấy bệnh, biết không hả?”

Tôi từng nghe ai đó nói Lissy là một con chó dữ trong phiên toà, tôi không hề hiểu câu đó có ý gì. Nhưng giờ, khi nhìn thấy những sải chân lên và xuống của cô ấy, mắt cô ấy loé sáng giận dữ, tôi thật sự cảm thấy hơi sợ.

“Emma, dừng cô ấy lại đi!” Jemina cầu khẩn tôi . “Bảo cô ấy ngừng la hét vào mặt tớ đi.”

” Vậy… chuyện gì đã xảy ra?” Lissy nhìn tôi, mặt cô ấy sáng lên hy vọng. Tôi lắc đầu lặng lẽ.

“Anh ấy có…”

” Anh ấy đi rồi.” Tôi đáp to. ” Tớ thật sự không muốn nói về chuyện này nữa.”

” Oh, Emma.” Cô ấy cắn cắn môi.

“Đừng,” tôi nói giọng run run.” Tớ sẽ khóc mất.” tôi tựa vào tường và hít vào một hơi thật sâu, cố gắng trở lại bình thường. ” Bạn cô ấy đâu rồi?” cuối cùng tôi lên tiếng, và hất cằm về phía Jemina.

“Gã bị ném ra ngoài rồi,” Lissy nói với vẻ thoả mãn. ” Anh ta cố gắng chụp ảnh Justice Hugh Morris và bị một đám luật sư vây quanh và tống ra ngoài rồi.”

“Jemina, nghe tôi nói này.” Tôi ép mình nhìn vào đôi mắt ngoan cố, không có chút hối lỗi của cô ta . “Cô không được để anh ta tìm thêm chuyện gì nữa. Cô không được.”

” Ok thôi.” Cô ta sưng sỉa nói.” Tôi đã nói với anh ta rồi. Lissy ép tôi. Anh ta sẽ không tiếp tục vụ này nữa.”

” Sao cậu biết?”

“Anh ta sẽ không làm việc gì khiến mẹ tôi bực mình. Anh ta có một thoả thuận hời với bà ấy.”

Tôi nhìn Lissy kiểu “có thể tin cô ta không?”, và cô ấy nhún vai nghi ngờ.

” Jemina, đây là một lời cảnh cáo.” Tôi đi về phía cửa, và quay lại với bộ mặt nghiêm khắc. ” Nếu bất cứ điều gì lọt ra ngoài – bất cứ điều gì- tôi sẽ công bố cho toàn thể biết là cậu ngủ ngáy.”

” Tớ không ngáy!” Cô ta chanh chua nói.

” Cô có,” Lissy nói.” Khi cô uống quá nhiều cô ngáy rất to. Và bon tôi sẽ nói với mọi người rằng cô thửa cái áo khoác Donna Karan từ một cửa hàng giảm giá.”

Jemina thở vào kinh hoàng.

“Tôi không có!” cô ta nói, hai má ráng đỏ bừng.

“Cô đã mua. Tôi đã nhìn thấy cái giỏ đựng hàng,” tôi đế thêm.” Và bọn tôi cũng sẽ nói ra rằng cô đã từng hỏi một cái khen giấy (*emma chế nhạo giọng địa phương của Jem) chứ không phải khăn giấy.”