Chương 26: Bạn gái Trình Hạo ?

“Tiểu Tuyền, nhìn xem. Cô gái đó là ai vậy, sao lại đi với mấy học trưởng học tỷ a. Có vẻ như họ rất thân thiết nữa nha”

Diệp Tuyền đi chung với một nhóm người, nghe thấy vậy liền nhíu nhíu mày theo hướng người đó chỉ mà nhìn sang, chỉ thấy ở phía xa chính là mấy “nhân vật phong vân” mà bọn họ đã quá mức quen thuộc, chỉ là hiện tại còn có thêm một người bọn họ không hề quen biết. Một cô gái trong trang phục màu trắng đơn giản, mái tóc dài được cột cao, khuôn mặt tinh xảo sạch sẽ không có chút son phấn lại cực kì xinh đẹp, đặc biệt nhất là khí chất phóng khoáng khiến người ta không tự chủ được bị hấp dẫn. Cô cùng với Trình Hạo sóng vai nhau đi bên cạnh nhau, cùng với mấy người Linda, Lâm Phong, Lâm Khải nói chuyện thực vui vẻ, hai người còn mặc cùng một tông màu trắng tươi mát, nhìn từ xa giống như hai người đang yêu nhau, cực kì xứng đôi. Đáng tiếc, một hình ảnh đẹp như vậy cư nhiên vào trong mắt một người lại trở thành một hình ảnh cực kì gai mắt. Đôi mắt không dời khỏi hình ảnh phía xa, bàn tay Diệp Tuyền bất giác nắm chặt lại, cô lúc này chỉ cảm thấy nụ cười trên môi cô gái kia cực kì chói mắt, chói mắt khiến cô muốn trực tiếp muốn tiến đến xé nát nó ra. Cô gái kia, rốt cuộc là ai?

Giống như để trả lời cho câu hỏi đó, một nữ sinh đi bên cạnh Diệp Tuyền liền lên tiếng

“Cô ta hả, nghe nói là du học sinh sang trường chúng ta học một thời gian. Tên là gì ấy nhỉ, là Ella thì phải. Chỉ là nhìn mấy người thân thiết với nhau như vậy, có phải là đã quen biết từ trước không. Chậc chậc, cô gái đó cũng thật xinh đẹp, không lẽ.. là bạn gái của học trưởng Trình?”

Nhìn thấy khuôn mặt Diệp Tuyền càng lúc càng khó coi, Linh Na đi bên cạnh vội vàng kéo nữ sinh đang nói chuyện đi ra sau, vứt cho cô ta một ánh mắt ý chỉ ” Mau ngậm miệng lại”. Cô nữ sinh đó như cũng nhận ra điều gì, không nói năng gì nữa, có chút ủy khuất im lặng lùi về vài bước, môi mím chặt

“Tiểu Tuyền, chắc không phải đâu, đừng nghe nói lung tung. Có lẽ họ có chút quen biết từ trước thôi”

Linh Na khéo léo mở miệng, cô cũng không có quên Diệp Tuyền đối với Trình Hạo là loại tình cảm ái mộ như thế nào. Đáng tiếc là mấy lời cô ta nói lại không lọt vài tai người nào đó đang giận dữ, Diệp Tuyền cố gắng bình ổn cảm xúc, kéo ra một nụ cười gượng gạo, giả bộ hào phóng mà mở miệng

“Mình không sao đâu. Dù sao mình với học trưởng cũng chưa có cái gì. Hơn nữa cô ấy cũng thực sự rất xinh đẹp”

Diệp Tuyền ngoài mặt nói như vậy, chỉ có một mình cô ta biết, trong lòng hiện tại đang cỡ nào khó chịu, giống như ăn phải trái khổ qua đắng chát. Đáng chết, bớt đi một Lâm Nhiên lại nhảy ra một Trình Giảo Kim phá đám. Trong lòng cô ta không ngừng có từng đợt sóng cuộn trào, một cỗ cảm giác bất an không nhịn được trào lên, ngày càng mãnh liệt. Không biết có phải cô nhìn lầm hay không, ở một khắc, ánh mắt Trình Hạo nhìn cô gái đó, dịu dàng mà say mê, tràn ngập nhu tình. Hi vọng tất cả chỉ là nhầm lẫn, nếu không…

Rầm

“El, mau tới, mau tới xem cái này”

Một tiếng đạp cửa thật lớn chứng tỏ người tới đang rất vội, hoặc chỉ đơn giản là quá mức.. phấn khích, kèm theo đó là giọng nói hào hứng vang lên thu hút sự chú ý của mấy người đang ngồi trong phòng.

“Haiza, mau tới xem. Chụp thật đẹp. Cái này… cái này… còn có cái này”

Linda từ bên ngoài đi vào, nói đúng hơn là vội vã phi vào bên trong, không đợi ai mở miệng liền bày một đống ảnh ra mặt bàn, kì lạ là những tấm ảnh đó đều chỉ cùng một cảnh, chỉ là tùy từng tấm thì được chụp từ những góc độ khác nhau. Lâm Vũ ngồi bên cạnh Trình Hạo, thoải mái cầm lấy cầm một quả táo anh vừa mới gọt xong bỏ vô miệng gặm, mắt liếc liếc qua mấy tấm ảnh rải rác trên mặt bàn, không chút để tâm. Trong khi Linda cùng với Lâm Phong ở một bên vô cùng hào hứng xem từng cái một, đến Trình Hạo cũng cầm một cái lên xem qua rồi mở miệng khen ngợi

“Cái này chụp rất đẹp”

Chỉ trừ Lâm Khải trầm mặc ít nói, mấy người kia đều quay sang nhìn Lâm Vũ đang mang một bộ dáng ” không liên quan đến mình ” mà thưởng thức quả táo đang cầm trên tay, hai chân vắt chéo lên nhau, hai mắt giống như hưởng thụ híp híp lại.

“El, em không xem sao ah ”

Linda vẫn chưa hết hứng khởi, nhìn thấy Lâm Vũ như vậy liền không nhịn được bĩu môi, lại tiếp tục xem xem mấy tấm ảnh kia. Tất cả những tấm ảnh đều chỉ chụp một cảnh hai người đang nắm tay nhau rất thân thiết, người con trai trong ảnh quay sang nhìn người con gái cười nhẹ, nam tuấn lãng, nữ xinh đẹp, ánh sáng mờ ảo giống như một bức tranh thủy mặc.

“Nhìn gì chứ. Đều là dự đoán trước rồi, không phải sao”

“Nói cũng phải, chỉ với một tấm ảnh, mới có một ngày mà tin đồn liền lan nhanh như vậy. Lão đại, xem ra giá trị của anh cũng không nhỏ nha”

Không sai, nhiều ảnh như vậy nhưng nam chính và nữ chính lại chỉ có hai người, không ai khác chính là một người đang gọt táo và một người đang gặm táo ngồi trên chiếc ghế đối diện, Trình Hạo và Lâm Vũ. Hình ảnh được chụp lại chính là cảnh hai người đang nắm tay nhau, đi trên một góc sân trường cười ngọt ngào, được chụp từ rất nhiều góc độ khác nhau, nhiều đến mức Lâm Vũ phải líu lưỡi, xem ra số lượng người hâm mộ của anh hai cũng không phải là ít. Vốn cứ tưởng chỉ cần một bức ảnh là đủ, không ngờ thu hoạch đến một đống ảnh. Dù thế nào thì, một bức hay nhiều bức cũng như vậy, chỉ cần có thể đạt được mục đích là tốt rồi, không phải sao ?

“Như vậy, tiếp theo định làm như thế nào”

Lâm Minh ngồi một bên mơ miệng hỏi một câu. Lâm Vũ nghe như vậy, thoải mái tựa người ra sau ghế, hai tay dang sang hai bên, thuận tiện tiếp thêm một quả táo khác vừa được gọt xong, chậm rãi đáp lời

“Còn như thế nào nữa. Bây giờ việc duy nhất phải làm chính là đợi cá mắc câu a”

Khóe miệng hơi hơi nhếch lên biểu thị tâm tình cô rất tốt. Linda nghe thấy như vậy, lại nhớ tới những gì mình nghe được chiều nay, bồi thêm một câu

“Hiện tại em là kẻ thù của một nửa số nữ sinh trong trường, còn ở đó mà cười được nữa a. Bạn gái mới về nước, cái danh xưng này, thực sự hợpp”

Chữ “hợp” ngân dài giống như trêu tức, ánh mắt lại như có như không lướt qua khóe môi Trình Hạo vì lời nói của cô mà hơi hơi nhếch lên, trong lòng không khỏi càng thêm tò mò. Nhìn tình cảnh trước mặt mà xem, nam gọt, nữ ăn, hơn nữa cái vẻ mặt cầm quả táo mà chăm chú gọt kia, thấy thế nào cũng giống như cam tâm tình nguyện. Nhiều lúc cô thực sự thắc mắc, ai rốt cuộc mới là “lão đại ” chính thức của bọn họ a.

Xào xạc, xào xạc

Một cơn gió thổi bay mấy chiếc lá mới rụng, thổi bay cả mái tóc dài của cô, cuốn từng lọn từng lọn ra phía sau như dòng thác, sau một khắc lại buông xõa trên nền áo sơ mi trắng xóa. Bước chân vì lí do gì đó mà dần chậm lại, tăng nhanh, lại chậm lại, sau khi xác định chính xác, khóe môi không tự chủ được cong cong lên, một tia ranh mãnh xẹt qua mắt. Đi thêm một chốc nữa, cô liền dừng lại hẳn, chận rãi rút chiếc điện thoại trong túi ra, bấm một dãy số đã thuộc lòng từ lâu rồi áp lên một bên tai, sau một dãy tiếng tút tút đều đều, một giọng nam ấm áp mới từ tốn vang lên

“Ừ, anh đây”

“Anh hai, anh đang ở đâu ?”

Nghe thấy đầu bên kia nói tiếng gì đó, khóe miệng cô không khỏi nhếch cao hơn, ánh mắt híp lại, đôi môi chậm rãi bật ra một câu

“Được. Vậy chuẩn bị một chút. Chúng ta… đi hẹn hò đi”

Trái với hai tiếng anh hai bật ra rất nhỏ, hai chữ “hẹn hò” lại được đặc biệt nói lớn, giống như nhấn mạnh, lại giống như cố tình để người khác nghe thấy. Người ở đầu dây bên kia dường như bị cô dọa sợ, trong một lúc không hề có tiếng phản hồi. Cô cũng không để ý liền cười nhẹ một tiếng rồi ngắt điện thoại, cảm nhận được động tĩnh phía sau, ở một góc người khác không thấy, khuôn mặt tinh xảo thoáng qua một tia lạnh lùng tàn nhẫn.