Chương 26 – Buồm gẫy thuyền chìm

Ngày hôm sau, Tuần Tuần xuống xe ở đầu đường như thường lệ và tới công ty muộn hơn Trì Trinh một lúc. Vừa mới đẩy tấm cửa kính thì cô đã ngửi thấy một mùi khác thường. Phần lớn các đồng nghiệp đến trước đều đang trong tư thế đứng, tiêu điểm ánh mắt của họ là phòng làm việc của Tôn Nhất Phàm, trong đó có hai người mặc sắc phục cảnh sát đang nói chuyện với Chu Thuỵ Sinh có vẻ cung kính.

Tuần Tuần bước vào phòng Tài vụ, không nén được sự ngạc nhiên. Trong phòng chỉ có cô và anh Vương. Không chờ cô lên tiếng hỏi, anh Vương đã cố thấp giọng thì thầm với vẻ bí mật: “Công ty xảy ra chuyện rồi, cô đã nghe gì chưa? Giám đốc Tôn lén bán hàng của công ty, tất cả mấy lô hàng mà anh ta bảo là chuyển đến cho Cát Thuận, thật ra đều đến tay anh ta còn đại lý này không hề hay biết gì về chuyện ấy. Lần này thì gay rồi, đã có ai đó đứng ra tố cáo. Nghe nói số tiền không nhỏ vì thế khả năng là sẽ phải ngồi tù”.

“Thế anh ta đâu rồi?”

“Bị hai cảnh sát khác đưa đi rồi, cô có biết hai người kia ở lại làm gì không?”

Không cần Tuần Tuần phải phí công suy nghĩ, cô đã nhanh chóng có được lời giải đáp. Đúng lúc hai người đang nói chuyện, Trần Châu vừa xuất hiện ở công ty với một hộp sữa trong tay thì hai cảnh sát đã tiến ngay đến bên cô ấy, sau khi được Chu Thuỵ Sinh xác nhận bèn nói “Mời cô về để phối hợp điều tra”.

Lúc ấy tại công ty lại càng nồi mỡ rán, đâu đâu cũng thấy người túm tụm thì thầm bàn tán.

Trước khi bị đưa đi, Trần Châu phải trở về phòng làm việc sắp xếp tài liệu theo như yêu cầu. Vì Tuần Tuần và anh Vương là nhân viên trong phòng nên cũng phải phối hợp dưới sự giám sát của hai cảnh sát.

Sắc mặt của Trần Châu lúc đó xám xịt, nhưng không quá hoang mang và bất ngờ. Chỉ một động tác đơn giản nhét đám văn bản, giấy tờ vào trong chiếc cặp tài liệu mà cô cũng làm mãi không xong, khiến cho mấy tờ giấy rơi cả xuống đất. Tuần Tuần đang đứng gần đấy vội vàng chạy đến nhặt giúp, Trần Châu cũng khom người xuống.

Cảnh tượng ấy sao mà giống với ngày đầu Tuần Tuần đặt chân đến công ty đến thế, chỉ có điều tính chất của nó đã không giống như lần trước.

Trần Châu không đón nhận ý tốt ấy của Tuần Tuần mà tự mình nhặt mấy tờ giấy ấy lên.

“Cô cứ yên tâm mà xem hài đi, tôi không cần bất cứ sự thông cảm nào đâu.” Chuyện đã đến nước này mà tính tình cứng rắn của Trần Châu vẫn không thay đổi.

Kể từ khi làm việc với nhau, mặc dù Tuần Tuần và Trần Châu không có sự qua lại riêng tư nhưng hai người cũng vẫn luôn đối xử tốt với nhau, nhìn thấy cảnh đồng nghiệp sớm hôm bên nhau gặp phải chuyện như vậy, trong lòng Tuần Tuần không khỏi cảm thấy buồn.

“Chị biết rõ là anh ta chỉ lợi dụng chị.”

Làm công tác tài vụ bao nhiêu năm như vậy, mức độ hiểu biết về các vấn đề cốt yếu trong công việc của Trần Châu không thua kém bất cứ ai, vì thế không ai có thể lừa được cô ngoài chính bản thân cô.

Trần Châu quay sang Tuần Tuần chế nhạo: “Tục ngữ có câu, một người muốn đánh và một người chịu đánh. Tôi và anh ấy chẳng qua chỉ là mang những thứ có nhiều nhất và vô dụng nhất để đổi cho nhau vì thế chẳng có gì đáng gọi là lợi dụng cả”.

Thứ nhiều nhất của Trần Châu là gì, là công việc làm không bao giờ hết, còn Tôn Nhất Phàm thì sao, thứ mà anh ta không thiếu nhất đó chính là tình cảm.