Chương 26 – Chúng ta đã bỏ lỡ tám năm

Em nhớ ra rồi, em chưa từng không thích anh, tất cả những lời tàn nhẫn đó, tất cả đều là em nói dối.

♥♥♥

Thời gian trôi qua gần nửa năm.

Mùa xuân trôi xa, mùa hè tốt tươi xanh um đã đến. Đó là thời gian tràn ngập sức sống, vạn vật giao hòa. Ánh mặt trời chói lọi trên bầu trời đổ ánh nắng trải khắp nhân gian, mỗi nhánh cây đều mang theo một ngọn sóng cuồng nhiệt, thường xuyên có sấm chớp mưa rào bất ngờ.

Trong lúc đó đã xảy ra nhất nhiều chuyện may mắn. Ví dụ như mẹ tôi ở trong tù biểu hiện tốt, thời gian thi hành án giảm đến tám năm. Ví dụ như, bà ngoại đến khám ở bác sĩ trung y mới trấn trên vào kỳ nghỉ đông năm ngoái đã hoàn toàn điều trị được bệnh cũ, không còn tái phát. Ví dụ như đầu mùa xuân năm sau, Nhan Lãng đạt được giải nhất kỳ thi Olympic tiểu học toàn cuốc. Chủ nhiệm lớp nó đến tìm tôi bàn bạc, nói đứa bé này lực học rất giỏi, xem có nên xem xét cho nó học nhảy lớp hay không. Lại ví dụ như, kỳ an toàn của Chu Việt Việt tính toán nhầm lẫn, lúc cùng Hà đại thiếu, không ngờ lại “trúng thưởng”.

Về sự kiện cuối cùng này, ý của Chu Việt Việt là, người làm nghệ thuật không thể có con, bởi vì sinh con xong dễ làm cho nghệ thuật gia bất bình thường, bất bình thường rồi sẽ rất khó tiếp tục sáng tạo trên con đường nghệ thuật. Căn cứ trên tinh thần hy sinh vì nghệ thuật, cô tính bỏ đi đứa bé này. Mặc kệ việc tôi an ủi cô ấy không làm nghệ thuật kiến trúc thì vẫn làm được nghệ thuật trình diễn, mà nghệ thuật trình diễn đòi hỏi mức độ tinh thần không cao, nhưng cô ấy vẫn cố tình muốn bỏ đứa bé.

Trên thế giới này không phải không có gió lùa được tường, chuyện này đương nhiên bị Hà đại thiếu biết, rồi rất nhanh biến thành cả nhà bọn họ đều biết. Hà đại thiếu gia nói xong, Hà lão thái thái phấn khởi đến mức thiếu chút nữa ngất xỉu đi, lập tức chuẩn bị ngay sính lễ, cùng với Hà phu nhân tự mình đi đến nhà Chu Việt Việt cầu hôn. Khiếp sợ sự uy hiếp của nhà họ Hà, bố mẹ Chu Việt Việt vui vẻ nhận lời, tộc trưởng song phương gặp gỡ trao đổi, Chu Việt Việt từ đó bị cho tạm nghỉ học giam lỏng ở nhà, mỗi ngày ăn xong lại nghỉ, chỉ đợi ngày tốt giờ tốt tháng sau thành hôn với Hà đại thiếu. Tuy rằng cũng đã thử phản kháng, nhưng có phản kháng ắt có trấn áp, mỗi lần đều bị trấn áp đến triệt để. Cuối cùng Chu Việt Việt giơ cờ trắng đầu hàng làm cho Hà đại thiếu rất vừa lòng.

Chu Việt Việt nói: “Tống Tống, kết hôn cậu làm phù dâu cho mình.”

Tôi nói: “Không được rồi, mình đã có con.”

Cô ấy kiên trì: “Vừa hay, con cậu có thể làm hoa đồng.”

Tôi nói: “Cũng không được, việc này chưa có tiền lệ.”

Cô ấy nhìn Hà đại thiếu đang đứng một bên: “Nếu Tống Tống không làm phù dâu, em sẽ không kết hôn.”

Hà đại thiếu nói: “Nhan Tống, xin em thương xót.”

Tôi vói: “Vậy được rồi.”

Như vậy là vui vẻ, cuộc sống dường như trở lại lúc đầu, trong lòng tôi lại biết là không phải. Chỗ không phải này như ẩn chứa nỗi đau xót, nhưng mỗi giây mỗi phút tôi đều tự nói với mình, nhất định có thể quên đi. Ai cũng phải tiếp tục sống tiếp, ai cũng thế.

Ngay lúc hôn lễ của Chu Việt Việt cấp tốc chuẩn bị, ngày hôm đó, tôi như thường lệ đến đài truyền hình. Trong đài không có người, văn phòng cũng chỉ có Tương Điềm và Trần Oánh, dường như đang thảo luận gì đó. Thấy tôi mở cửa đi vào, cả hai sửng sốt một chút, sau đó lại vùi đầu vào thảo luận vấn đề của họ. Mấy hôm trước tôi đã gửi đơn từ chức cho tổ trưởng, làm xong học kỳ này tôi sẽ không tiếp tục nữa, lúc đó đã bận bịu việc thực tập, hơn nữa còn phải nhanh chóng tìm việc làm. Tổ trưởng đã nhận lời, tính để cho Tương Điềm tiếp quản công việc của tôi, vài lần gần đây đến văn phòng đều là để bàn giao công việc với cô ấy. Tôi sửa sang lại tài liệu trong chốc lát, đem những thứ quan trọng ra đưa cho cô ấy. Cô ấy lơ đễnh nhận lấy, một lúc lâu sau đột nhiên cao giọng nói với Trần Oánh. “Giới giải trí chính là như vậy, cậu xem có những diễn viên nhỏ cả đời chỉ muốn được gả vào nhà giầu, muốn vươn lên làm phượng hoàng nhưng lại không chịu nhìn lại xem mình được mấy cân mấy lạng, chủ động sán đến để cho người ta chơi đùa. Kết quả là sau khi người ta chơi đùa xong thì đi đính hôn với người xứng đáng lại kết hôn với người xứng đáng. Mấy cô nàng tự cho mình là gì, cuối cùng không phải bị người ta dùng vài đồng tiền để tống khứ đi?”