Chương 26 – Đắm chìm

Lâm Nặc chỉ biết ngẩn ra nhìn, hồi sau mới hỏi: “Sao anh lại ở đây?”.

Giang Doãn Chính không trả lời, bước đến trước, đưa tay khẽ chạm vào trán cô.

Vừa từ ngoài bước vào, ngón tay anh hơi lạnh nhưng Lâm Nặc lại cảm nhận hơi ấm từ trán nhanh chóng lan tỏa ra khắp cơ thể, cuối cùng đến cả trái tim cũng khẽ run rẩy.

Lẽ dĩ nhiên Giang Doãn Chính không biết, khẽ nhếch môi ra vẻ hài lòng, “Hết sốt rồi”, lại nói, “Khuya rồi, em ngủ tiếp đi”.

Lúc trò chuyện, anh khẽ cúi người, đứng giữa đầu giường và cửa sổ, ánh trăng bị che khuất nhưng dưới ánh đèn mờ mờ Lâm Nặc vẫn có thể trông rõ gương mặt anh. Lúc này, cô mới phát hiện ra anh đã cắt tóc ngắn, có lẽ vì thế mà đôi mắt càng long lanh và hút hồn hơn.

Mang theo vô số câu hỏi cùng nỗi kinh ngạc chưa kịp “tiêu hóa”, sao cô có thể ngủ được, dứt khoát vươn tay ấn vào công tắc đèn trên tường.

Hai người không hẹn mà cùng nhắm mắt lại, đến khi thích ứng với ánh sáng thì Giang Doãn Chính đã đứng dậy nhìn người đang nằm trên giường bệnh từ trên cao.

Có lẽ vì lần bị ốm này, gương mặt cô hốc hác hẳn đi so với hồi còn ở thành phố C. Nước da cô vốn trắng ngà nay càng thêm xanh xao, vô tình khiến đôi mắt càng thêm sâu đen tĩnh lặng. Chăn kéo cao đến tận cổ, mái tóc dài xõa trên chiếc gối màu lam nhạt, cô vốn vui vẻ hoạt bát như ánh mặt trời, thanh khiết tựa dòng suối, khoảnh khắc này mang vẻ yếu đuối đáng thương.

Anh lặng lẽ nhìn cô, nơi nào đó trong trái tim anh trở nên yếu mềm. Anh khẽ cụp mắt xuống, lùi về sau hai bước, tìm một chiếc ghế thoải mái ngồi xuống.

Lúc này Lâm Nặc bỗng cảm thấy lúng túng trước ánh mắt anh nên anh vừa quay đi cô liền ngồi ngay dậy không quên kéo cao chăn đến tận cằm.

Phòng bệnh có hệ thống sưởi ấm đầy đủ, Giang Doãn Chính nhìn từng hành động nhỏ của Lâm Nặc, nhướn mày, hỏi: “Lạnh lắm à?”. Thật ra anh cố ý, cảm thấy cô thực đáng yêu nên chợt muốn chọc ghẹo cô.

Quả nhiên, gương mặt cô đỏ bừng, trong bộ quần áo bệnh nhân mỏng manh, ở trước mặt anh, cô chỉ muốn mình được che chắn kín đáo.

Giang Doãn Chính mặc bộ áo quần đen tuyền ngồi trên sofa, dáng vẻ thoải mái, mặt mày sáng sủa, rõ ràng vừa xuống máy bay nhưng lại chẳng tỏ ra mệt mỏi chút nào.

Cô nhìn anh, càng kéo chặt chăn quấn quanh mình, lắc đầu rồi hỏi: “Sao anh lại đến đây? Chẳng phải anh đi Bắc Kinh ư?”.

“Anh không đi, lẽ nào để em một mình trong bệnh viện sao?”, anh nhướn mày, dường như đó là lẽ đương nhiên.

Cô bị anh hỏi vặn nhất thời nghẹn lời, bối rối cúi đầu xuống, hồi sau như chợt nhớ ra điều gì, lại hỏi: “Trước khi em đi công tác, có phải anh đã dặn dò gì đó với Giám đốc Lý không?”.

Anh cụp mắt xuống, ngẫm nghĩ rồi lãnh đạm nói: “Anh chỉ nhắc nhở anh ta quan tâm chăm sóc các nữ đồng nghiệp một chút”.

Cô nghe xong, gật đầu, chẳng nói lời nào.

Thật ra, cô biết không phải hoàn toàn như thế.

Hôm đó tuy cô bị ốm, đầu óc mông lung nhưng vẫn nghe thấy những lời Giám đốc Lý nói. Khi đó, giọng ông trầm thấp: “Chết thật, cô bệnh thế này tôi biết ăn nói sao với Giang Tổng đây”. Ông chỉ lẩm bẩm một mình nhưng lại như đang chế nhạo cô.

Giang Doãn Chính ngồi một lát trông thấy cô nghiêng đầu như đang buồn ngủ, liền đứng dậy lấy áo khoác.

Cô liền ngước mắt lên, hỏi: “Anh đi đâu?”.

Giang Doãn Chính mỉm cười, một tay nhấc lấy áo khoác đi đến đầu giường đưa tay ra cho cô xem giờ: “Trễ thế này rồi, em nên nghỉ ngơi sớm đi thôi”.