Chương 26 – Lý do đau lòng

uộc giao lưu với Tần Hoài chẳng đâu vào đâu. Na Lan đã lường trước là thế. Đôi khi cô cảm thấy anh ta không có vẻ thờ ơ như bề ngoài, mà là đang nung nấu một chiêu mới kỳ quái gì đó.

Anh ta cố ý lảng tránh “vụ án năm xác chết”, với cái cớ bảo vệ an toàn cho phái nữ, phải chăng anh ta đang có điều gì ám muội?

Tay cô cầm chiếc điện thoại di động nóng ran, rất bực mình, hồi lâu không làm nổi việc gì cũng không nghĩ được gì.

Cho đến lúc di động lại reo chuông.

Đào Tử gọi.

Đại hạn gặp mưa rào, Na Lan quá sung sướng. Chắc Đào Tử đang rất lo cho cô. Trong thế giới đầy rẫy nhưng trò vè tráo trở của ma quỷ nơi âm phủ, chỉ có tình bạn của Đào Tử là thuần khiết tựa dòng suối mát trong, giống như tình bạn của vợ chồng Phương Văn Đông vói Tần Hoài. Na Lan tự nhủ mình phải dịu dàng với bạn.

Đào Tử nói: “Cậu vẫn là con mèo lưu lạc à?”.

“Ừ! Tớ nhớ nhà quá!” Na Lan bỗng thấy bùi ngùi.

“Tớ nghĩ cậu quá cẩn thận thì phải? Mấy hôm nay tớ rất để ý nhà trong nhà ngoài, tầng trên tầng dưới, không thấy bóng một con yêu râu xanh nào. Rất bình yên.” Đào Tử biết cách làm cho Na Lan phải mỉm cười.

“Chuột Hamster thì sao?”

“Cũng không có ai đến đầu độc nó, nếu con mèo Na Lan không về ăn thịt nó thì nó sẽ thọ 500 năm!”

Na Lan nói: “Cậu hễ mở miệng là sặc mùi tiểu thuyết kinh dị!”.

“Đâu có? Hôm nay tớ đang nghiện tiểu thuyết tình ái đây!”

“Nghĩa là sao?”

Đào Tử giả bộ nghiêm nghị, giọng cứng đanh: “Trước hết tôi phải xác mình điều này: cô cho biết tình trạng hôn nhân?”

“Khuê nữ ngồi nhà.” Cô định nói thêm có nhà mà không về được.

Giọng Đào Tử càng gay gắt: “Xem ra cô rất gàn và bảo thủ, không chịu trình bày trung thực với Đảng và nhân dân…”

“Thôi nào, cậu có trò tinh quái gì thì nói đi, nếu không, coi chừng tớ sẽ đưa cậu vào danh sách mà quỷ!”

“Ma quỷ nào?” Đào Tử đâu biết vừa nãy Na Lan đang ngổn ngang trăm mối thì cô gọi điện cho bạn.

“Không có ý nghĩa gì đặc biệt, chỉ là một danh sách có tên là ‘những kẻ xấu xa’ thôi.”

“Tớ nghĩ mình đã ở trong diện đó từ lâu.” Đào Tử cười khúc khích, hỏi: “Cậu ăn tối chưa?”.

“Lúc này tớ đang mím môi, căng mặt, bụng rỗng. Vừa nãy điện thoại với một gã, gã đã khiến tớ tức anh ách, no rồi. Cậu hỏi làm gì? Muốn cùng ăn tối với tớ? Coi chừng có kẻ theo dõi cậu.”

“Câu không có vinh dự ấy đâu, vì tối nay đã có một anh tiến sĩ đại học Y Giang Kinh mời tớ đi ăn.”

Na Lan đã hiểu ra “tiểu thuyết tình ái” nghĩa là gì, cô nói: “Tớ phải dành dụm tiền để mừng đám cưới của cậu mới được!”.

“Nhưng tớ phải khai thác xem anh ta đã có vợ con gì chưa đã. Cậu biết đấy, con người thời nay…”

“Tớ vẫn cứ chúc mừng cậu. Tớ dành cho cậu không gian vắng vẻ lâu nay là đúng.”

“Thì cậu cũng thế mà!”

Na Lan ngạc nhiên: “Tại sao?”.

“Tối nay cậu cũng phải đi ăn với người ta.”

“‘Cũng phải’ à? Tớ là người quyết định chứ!” Na Lan càng ngơ ngác không hiểu.

“À không đúng. Cậu ‘buộc phải’ đi ăn với người ấy. Vì tớ đã gặp anh ta, tớ ‘phê chuẩn’ cậu buộc phải đi!”

“Ai thế?”

“Cậu quen anh chàng Đặng Tiêu từ khi nào thế?”

“Sao? Anh ta…”

“Anh ta?! Hình như cậu không nghĩ là thế?” Có vẻ như Đào Tử hậm hực hộ Đặng Tiêu.

“Anh ta đứng dưới nhà chúng ta, và suýt nữa bị thiên hạ vây lại ngắm nhìn. Con bé người Thượng Hải ở gian bên cạnh nói rằng Đặng Tiêu rất chuẩn với định nghĩa về cậu ấm Thượng Hải thời xưa, nhưng trông ưa nhìn và quý phái gấp vạn lần!”.