Chương 26 – Thứ sáu, ngày 22 tháng 7: Nắng chuyển nhiều mây, mưa nhỏ

Bảy giờ tối, ba công ty IT quy mô nhỏ ở gần đó tập trung nam nữ thanh niên chưa kết hôn lại, đi thành đoàn xuất hiện ở hội trường của cuộc hẹn tám phút, mấy ông chủ cũng đều đến, hai tay vắt chéo trước ngực, đứng bên lề hội trường, vẻ mặt cực kì thân thiện, ngắm nghía xung quanh. Lần đầu tiên tôi thấy phúc lợi dành cho nhân viên ngớ ngẩn như vậy.

Sau khi nghe xong những câu nói gây cười của người dẫn chương trình, cuộc hẹn tám phút chính thức bắt đầu. Tôi và Vương Tiểu Tiện đứng bên lề hội trường, phụ trách ghi lại mã số đối tượng mà mỗi người ngưỡng mộ trong lòng, sau đó để lại địa chỉ email, nếu người ngưỡng mộ trong lòng anh ta cũng vừa vặn có cảm tình với anh ta, vậy thì chúng tôi có thể giúp họ trao đổi phương thức liên lạc với nhau.

Vừa bắt đầu, tôi không hề có bất cứ tâm trạng nào đặc biệt, chỉ hơi hé miệng, vẻ mặt ngốc nghếch đứng ở bên, nhưng dần dần tôi bị làn sóng âm thanh to lớn trong không gian hội trường va đập tới mức bắt đầu trở nên hốt hoảng.

Tám phút, tám phút bình thường có thể làm gì?

Có thể gọi một cuộc điện thoại không quan trọng với cha mẹ, có thể xem xong một tin tức vỉa hè, làm nóng một suất pizza lạnh, có thể bật đi bậi lại bài “Đợi anh quay về” ba lần, dầm mưa tám phút cũng ít có khả năng bị cảm phát sốt, nhưng xác suất ngất khi phơi nắng dưới ánh mặt trời chính Ngọ lại rất cao.

Tám phút không làm được những gì?

Tám phút, với năng lực của tôi mà nói, tôi không viết xong một bức thư diễn đạt hoàn hảo, xem không hiểu mối quan hệ giữa các nhân vật trong một bộ phim điện ảnh, dùng tám phút để kể lại một câu chuyện cho người khác nghe nhất định sẽ luống ca luống cuống sót mất phần khá đặc sắc trong câu chuyện. Tám phút, tôi không nấu được một bữa ăn ngon, không thể trang điểm, chứ đừng nói dùng tám phút để giới thiệu về con người tôi.

Nhưng trước mắt tôi, tám phút này bị ép ngưng tụ lại, ý nghĩa được phó thác của tám phút này quả thật rất nặng nề. Sở thích hứng thú của một người, toàn bộ bản thân, triển vọng đối với tương lai, kì vọng đối với bạn đời, đều phải giải quyết trong vòng tám phút. Không khí trong hội trường bồng bềnh từng chuỗi từ then chốt to lớn: lương, nhà ở, hộ khẩu, sở thích sở trường, lí tưởng cuộc đời.

Khi còn ở bên anh, hàng ngày vào giờ ăn cơm, trên ti vi đều sẽ phát chương trình giới thiệu bạn đời trên truyền hình, người dẫn chương trình nam giống như con gà xảy ra sự cố khi ấp trứng, tóc chĩa lên, mông lép, nói giọng vừa mềm mỏng vừa nhỏ nhẹ. Hàng tối, anh ta đều đứng trước ống kính với nét mặt thản nhiên, giới thiệu một lượt từng đối tượng nam nữ chưa kết hôn, từ chiều cao cân nặng, cho tới tiền sử tình cảm, khi giới thiệu khẩu khí người dẫn chương trình đó hoàn toàn đồng nhất, ung dung, thong thả, không mang bất cứ tình cảm nào. Khi kết thúc chương trình, người dẫn chương trình sẽ nói với vẻ mặt không bộc lộ cảm xúc, “Trên đây là tư liệu của những người tìm bạn trăm năm, nếu bạn có hứng thú, xin hãy liên hệ với chương trình”. Nói xong liền chiếu phần chữ chạy cuối chương trình, nhưng tôi luôn cảm thấy có một câu thuyết minh tiếp tục ngân nga: “Dọn kho bán tháo, không trả không đổi”.

Những lúc như vậy, tôi nhìn anh đang vùi đầu ăn cơm bên cạnh, nhìn anh thật kĩ, luôn có cảm giác an toàn, dịu dàng, bất kể thế nào anh vẫn ở đây, bất kể thế nào đối mặt với chương trình này, tôi vẫn có thể tạm thời bàng quan.