Chương 26 – Tin đồn

Cánh tay hắn ôm lấy tôi càng lúc càng siết chặt. Nhịp thở cũng càng lúc càng gấp gáp nặng nề.

Bàn tay hắn bắt đầu lần mò trong vạt áo tôi, tôi vừa luống cuống ngăn cản vừa lẩy bẩy cầu xin: “Ninh Hiên! Không được, mau dừng lại! Thực sự là không được đâu!”Ninh Hiên hổn hển, nhướn cao đôi lông mày trên bộ mặt đang rất tha thiết, khàn giọng hỏi tôi: “Tại sao không được!”

Tôi sắp không ngăn nổi bàn tay của hắn nữa, cuống quá, tôi không kiềm chế được bật khóc: “Cậu…cậu còn quá nhỏ!”

Hắn ngậm lấy vành tai tôi, thì thào: “Nhã Nhã đừng khóc, em khóc làm anh đau lòng lắm! Anh không làm nữa!” Quả nhiên cánh tay đang lần mò dưới áo tôi dừng lại. “Nhưng Nhã, anh khó chịu lắm!” Nghe giọng hắn đầy đau khổ, tim tôi bất giác cũng quặn lên nhói đau.

Tôi khẽ hỏi: “Vậy… vậy phải làm thế nào cậu mới không khó chịu!”

Hắn kề sát môi lên tai tôi phóng hỏa: “Em giúp anh được không? Dùng tay thôi!”

Tôi thấy toàn mình đang bốc cháy còn trong tai thì ào ào tiếng bão đổ về. Trông bộ dạng hắn quả thực đang rất khó chịu, tôi đờ đẫn mềm lòng, gật đầu đồng ý!

Cả ngày hôm đó tôi không làm được việc gì, chỉ ngồi thừ người trong văn phòng, mắt trân trân nhìn đôi tay mình. Nó đã… không còn trong sạch nữa rồi…

Cô giáo họ Vưu ngồi bên cạnh không chịu nổi sự im ắng trong văn phòng, hiếu kỳ hỏi tôi: “Tô Nhã! Làm gì mà nhìn chằm chằm vào hai bàn tay ghê thế, đau chỗ nào à?”

Tôi vội vàng thu tay, điềm tĩnh cười đáp: “Em đang đếm ngón tay để tính xem bao giờ có lương ấy mà!”

Cô Vưu ái ngại nhìn tôi cười, vẻ mặt vẫn thấp thoáng nỗi băn khoăn, dường như định nói gì đó nhưng lại ngập ngừng không muốn nói ra. Cứ tiếp tục im lặng như thế e là cô Vưu sẽ mắc bệnh trầm uất mất, tôi chủ động đóng vai một đồng nghiệp hiền lành và tinh tế bắt đầu khơi chuyện: “Chị Vưu này, chị đang có chuyện gì muốn nói với em phải không?”

Vẻ mặt cô Vưu lại càng ám muội hơn, cô nheo mắt nhin tôi nói: “Tô Nhã, em đúng là rất có bản lĩnh. Lớp e dạy nổi tiếng là khó trị nhất trường, thế mà nghe nói dạo này cứ đến giờ của em dù cả bầy ma vương quỷ sứ đó đứa nào đứa này đều trở nên ngoan ngoãn như mèo con!”

Tôi lờ mờ cảm thấy đây chưa phải là chủ đề chính của câu chuyện, nghe quá vô thưởng vô phạt. Tôi không tỏ thái độ gì, thuận miệng đáp lại lời khen ngợi của cô: “Có gì đâu, có thể chúng thấy em còn trẻ nên cũng ngại làm loạn.”

Câu trả lời của tôi dường như trúng ý cô Vưu. Nghe xong, hai mắt sáng rực lên, cô nhìn tôi nói: “Đúng thế, đúng thế! Đúng là em còn rất trẻ! Em trẻ thế này, đứng cùng đám học sinh còn không phân biệt được đâu là cô đâu là trò ấy chứ!” Nói xong cô bỗng cười phá lên, chuyển sang ý khác: “Nhưng Tô Nhã này, em ít tuổi như thế này cũng không chắc đã là chuyện tốt đâu. Ví như dạo này, không biết ai dám mạnh miệng nói em và một cậu học sinh lớp 12 số 5… Ninh Hiên, hai người rất ám muội.”

Có tiếng sấm nổ rền vang trong đầu tôi!

Quả nhiên trên thế gian này không có bức vách nào là không thể xuyên thủng! Trong cuộc đời này quả nhiên không có mối gian tình nào không bị bàn ra tán vào! Chuyện tày đình của tôi và Ninh Hiên xem ra không thể giấu nổi nữa rồi!

Tôi cố tỏ ra điềm tĩnh: “Hơ, bây giờ có lắm người thích bịa chuyện rồi phao tin đồn nhảm thế. Mấy hôm trước còn đồn ầm lên là Ninh Hiên với cô bạn lớp bên cạnh Điền Uyển Nhi thế nào thế nào cơ mà, sao mới có mấy hôm đã chuyển sang em thế này. Em đoán mấy hôm nữa có khi lại gán ghép cậu ta với ai khác cũng nên.”