Chương 26 – Vô tình gặp ở bờ biển

Sự trầm mặc chỉ diễn ra trong một vài phút ngắn ngủi, một kí giả lại mở miệng: “Tiếu tổng, ngài vừa mới nói bạn gái của Lăng tổng là học muội thời đại học của ngài, có thật không vậy?”

Tiếu Diệc Trần vẫn cười ôn hòa như cũ trả lời: “Đúng vậy. Chúng tôi còn từng là bạn rất tốt của nhau nữa, phải không Yên nhi?”

Đồng Yên cúi đầu, nắm thật chặt lấy tay Lăng Khiên, cũng cảm giác được lòng bàn tay anh lạnh như băng và ẩm ướt. Cô ngẩng đầu nhìn thì thấy vẻ mặt anh lo lắng nhìn mình, cô hơi sững sờ liền không tự chủ buông lỏng tay anh ra.

Tiếu Diệc Trần thu hết sự mờ ám của hai người vào trong mắt, cười cười đối với ký giả kia nói: “Chúng ta kết thúc phỏng vấn ở đây thôi. Yến hội sẽ bắt đầu ngay bây giờ, chủ hội đã sắp xếp chỗ ngồi cho các ký giả bằng hữu ở tầng hai. Chúc mọi người ăn cơm vui vẻ.” Nói xong anh ôm lấy bả vai Tử Yên Nhi, gật đầu với Đồng Yên, không nhìn Lăng Khiên lấy một cái đi sát qua bên người bọn họ.

Cho đến khi đám đông giải tán đi hết, Đồng Yên một lần nữa nắm lấy tay Lăng Khiên hỏi: “Anh làm sao vậy?”

Anh nhìn cô, trên mặt không hề cười, đáy mắt nhẹ nhàng rung động, khàn khàn hỏi: “Em đã sớm biết Tiếu Diệc Trần muốn li hôn?”

Đồng Yên sửng sốt một chút sau đó gật đầu: “Anh ta đã nói với em mấy lần, em cũng không hề nghĩ anh ta lại dám thừa nhận trước giới truyền thông.”

Anh thở ra một hơi thật sâu, ngẩng đầu nhìn về phía xa xa: “Tại sao em không nói với anh?”

Cô nhìn anh khó hiểu trả lời: “Nói với anh? Chuyện anh ta muốn li hôn? Em cảm thấy không cần thiết a.”

Lăng Khiên mím chặt môi, hàm răng cắn chặt lại, một lúc lâu cầm ngược lại tay cô nói: “Chúng ta đi thôi.”

Cả yến hội Đồng Yên đều đi bên cạnh Lăng Khiên từ bàn này sang bàn khác, anh cùng các vị khách khác xã giao nói chuyện nhưng lại không hề giới thiệu họ cho cô biết; đối với người khác anh chỉ nói “Đây là bạn gái tôi”, ngay cả tên cô anh cũng không nói cho họ biết.

Cô cảm thấy trong lòng có chút ủy khuất, nhưng lại lo lắng cho thân thể của anh hơn khi nhìn thấy anh cứ uống một chén lại một chén không ngừng. Cô lôi anh mấy lần anh cũng chẳng hề phản ứng. Đến khi yến tiệc kết thúc, mặt anh chỉ có thể dùng hai từ “trắng bệch” để hình dung.

Trở lại phòng nghỉ, Lăng Khiên cởi áo khoác bước vào phòng vệ sinh, mọi thứ vị đè nén bên trong ruột cứ thế mà đi ra ngoài theo đường miệng, âm thanh nôn mửa không ngừng đánh sâu vào màng nhĩ Đồng Yên. Cô luống cuống đứng ở cửa phòng vệ sinh, nước đã vòng quanh mắt. Nghe thấy tiếng mở cửa, cô vội vàng mở ra, vội vàng cầm lấy tay người đàn ông phía bên trong cửa kia.

Lăng Khiên vốn muốn trốn tránh cô, nhưng lại nhìn thấy hai mắt cô hồng hồng thì trong lòng lại hiện lên một tia không đành lòng. Anh cũng không biết rốt cuộc mình đang giận cái gì. Cô nói không sai, Tiếu Diệc Trần muốn li hôn hay không không liên quan gì đến anh, và cô cũng không việc gì phải nói cho anh biết. Nhưng khi nghĩ đến Đồng Yên đã từng yêu người đàn ông kia tha thiết thì anh cảm thấy rất không yên lòng. Thật ra anh biết rõ, Tiếu Diệc Trần sở dĩ mất đi Đồng Yên là bởi vì hắn ích kỷ cùng hèn yếu, hiện tại hắn lại dám làm cái trò thừa nhận hắn muốn li hôn trước giới truyền thông, hắn không tin trong lòng Đồng Yên không có bất kỳ xúc động nào. Cô bây giờ đã có thể bình tĩnh, không hề có phản ứng gì trong lòng anh lại càng khủng hoảng, lại càng khổ sở hơn.